Trong đám người rộn rịp, lộ ra một khuôn mặt trắng nõn, tuấn mi tu mục, đôi mắt lập lòe như sao trên trời, nụ cười bên mép thật sâu, vô cùng thuần chân, không phải Nhị thiếu gia Lâm Mậu Chân nhà Lâm tri phủ thì là ai?
Tương Nghi cười chúm chím gật đầu: “Lâm Nhị thiếu gia.”
Lâm Mậu Chân nhảy từ trên xe ngựa xuống, chạy nhanh tới trước mặt Tương Nghi: “Đến đây Hoa Dương lúc nào? Cũng không đưa một bức thư cho muội muội ta trước! Mấy ngày nay nàng còn lẩm bẩm ngươi, nói nếu có Lạc đại tiểu thư thì tốt rồi, có thể chơi cùng nhau.”
“Cái gì?” Mắt Lâm Mậu Chân mở thật to: “Ngươi tự mình xử lý cửa hàng?”
Lạc đại tiểu thư nhưng là Đại tiểu thư nũng nịu, cũng rơi vào kiếp thương nhân? Lâm Mậu Chân cảm thấy hơi tiếc cho nàng, nhìn Tương Nghi đứng ở nơi đó, thật là không thể tin vào tai của mình, người kiều diễm như Lạc đại tiểu thư, nên thả vào trong lòng bàn tay dưỡng, bảo vệ thật tốt, sao có thể để cho nàng tự mình gánh vác?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


