Bảo Trụ chấp bút, hai bên lập khế thư: Lạc thị Tương Nghi đoạn tuyệt quan hệ phụ nữ [cha con], từ nay về sau, không là người trong Lạc thị.
Tương Nghi nghe Bảo Trụ đọc xong, trên mặt không chút biểu tình, đi tới phía trước ấn ngón tay lên. Bảo Trụ cầm khế thư kia đưa cho nàng, mặt đầy tiếc nuối: "Tương Nghi, sau này chúng ta không phải biểu huynh muội rồi hả?"
Bảo Thanh ở một bên ngẩng đầu nói: "Ca ca, huynh hồ đồ hả? Tương Nghi tỷ tỷ không có đoạn tuyệt quan hệ với nhà chúng ta, nàng là biểu tỷ của ta."
Bảo Trụ sờ một cái đầu, nở nụ cười: “Sao lại không phải chứ."
Lạc Đại lão gia nhận lấy ngân phiếu, lật đi lật lại nhìn một hồi, rồi mới thận trọng bỏ ngân phiếu vào trong túi bên của tay áo: "Ngươi đã không phải người Lạc Phủ rồi, tự nhiên cũng không thể ở Lạc Phủ ở, nếu muốn ở, vậy cũng phải hơn đưa bạc mới được..."
"Đương nhiên ta sẽ không sẽ ở Lạc Phủ nữa." Tương Nghi quét mắt nhìn mọi người trong phòng, yêu kiều cúi chào: "Các vị trưởng bối, Tương Nghi bái biệt."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)