Cùng lúc đó, trong hoàng cung, Hoàng thượng cũng nhận được tin Dực Vương và Lục tướng quân bị ám sát.
Ngài tức giận hất tung chén trà trên long án, tấu chương rơi vãi đầy đất.
"Rốt cuộc là kẻ nào to gan như vậy? Ngay cả Hoàng tử và đại thần của trẫm cũng dám chặn giết. Đúng là coi trời bằng vung! Tra! Tra cho trẫm! Trẫm muốn xem rốt cuộc là kẻ nào to gan lớn mật đến thế!"
"Người đâu!"
"Bệ hạ!" Dứt lời, một bóng đen xuất hiện, quỳ một chân trước mặt Hoàng thượng. Người này dáng vóc cao ráo, mặc đồ đen, đầu quấn khăn đen, toàn thân toát ra sát khí. Ánh mắt lạnh lùng, chính là Đại thống lĩnh ám vệ của Hoàng thượng.
"Ngươi đi điều tra kỹ cho trẫm, xem trong triều có ai cấu kết với người của ba nước kia không. Nếu không thì hành tung của bọn họ đều được giữ bí mật, sao có thể bị lộ? Chắc chắn có nội gián. Đi đi."
"Tuân lệnh!"
Trong nháy mắt người đó đã biến mất. Có thể làm Đại thống lĩnh ám vệ của Hoàng thượng quả nhiên là nhân vật không tầm thường.
Phía Tướng phủ hiện vẫn chưa biết tin tướng quân gặp nạn. Sợ Lão thái quân không chịu nổi cú sốc nên Hoàng thượng không cho người báo tin. Ngài tin rằng Hoàng tử và Tướng quân của ngài nhất định sẽ gặp dữ hóa lành. Ngài không được loạn, cũng không được vội, ngài mà vội vàng sẽ dễ hỏng việc.
...
Trong không gian của Lục Kỳ Dao, thời gian trôi nhanh hơn bên ngoài. Bên ngoài mới qua một lát thì trong này đã mấy tiếng đồng hồ. Người cần chữa trị đã chữa xong, người cần nghỉ ngơi cũng đã nghỉ ngơi đủ. Đã đến lúc đưa họ ra ngoài, nhỡ đâu có người tỉnh dậy sớm thì sao?
Quả nhiên chỉ vài canh giờ sau, tất cả mọi người đều tỉnh lại. Ai nấy đều ngơ ngác, không biết mình là ai, đang ở đâu.
Lục tướng quân lúc này sực nhớ ra, trước khi bị thương hình như ông nhìn thấy con gái bị đám sát thủ vây công, không biết con bé thế nào rồi? Đúng là người làm cha, lúc nào cũng lo lắng nát lòng vì con gái.
Ông vội vàng đứng dậy bước ra khỏi phòng, muốn đi tìm con. Kết quả vừa ra đến sảnh ngoài đã thấy con gái đang ngồi đó, đối diện là Dực Vương điện hạ.
"Chuyện này là..."
"Hai người thân thiết từ bao giờ vậy?"
Nghe thấy tiếng nói, cả hai cùng quay lại nhìn.
"Cha, cha tỉnh rồi ạ?"
"Dực Vương biết con là người cứu ngài ấy nên đang tạ ơn con thôi."
"Cái con nhóc con này, ta còn chưa hỏi con đâu, sao con lại ở đây? Mau nói thật đi!"
Lục Kỳ Dao đảo mắt lia lịa: "Hì hì, cha à, cha đừng để ý mấy chi tiết nhỏ này làm gì. Cha xem, nếu không có con, liệu cha còn gặp lại được mẹ không? Cha không nhớ mẹ, không nhớ đại ca, nhị ca sao? Không nhớ tổ phụ, tổ mẫu sao?"
Lục tướng quân quay mặt đi, bực bội quát: "Mấy cái thằng nhãi ranh đó, có phải chưa từng gặp đâu, nhớ chúng nó làm gì?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)