Vừa nhìn thấy anh dìu cô xuống nhà bà đã vội chạy nhanh đến đỡ lấy tay cô con dâu của mình, nhìn thấy vết đỏ trên cổ của cả hai mà khóe miệng chợt cong lên đưa mắt nhìn về phía ông Quan lòng mừng thầm: “Cách này thật sự rất hiệu quả, xem ra sắp có cháu để ẵm bồng rồi đây.”
“Nào.
Con cẩn thận chút!”
“Con tự đi được rồi ạ!” Cô tỏ vẻ ngượng ngùng.
Bước đến bàn đã thấy bà nội và ba anh ngồi chờ sẵn, cô lễ phép cúi đầu:
“Con chào bà nội, chào ba.
Đã để hai người đợi lâu rồi ạ!”
Con không sao đó chứ?” Thấy dáng vẻ khác thường của cô mà bà nội lo lắng
“Mẹ à! Là chuyện của bọn nhỏ ấy mà.” Việc tối qua là do một tay mẹ anh sắp xếp nên ông Quan thừa biết.
“Ờ được.
Ta hồ đồ rồi! Mau ngồi xuống đi.”
Bà nội anh như hiểu ra vấn đề nên cũng không nghi vấn nữa
“Hiểu Quân, con ăn nhiều một chút, tối qua vất vả cho con rồi.”
Bỗng anh dừng đũa nhìn bà với ánh mắt hoài nghi:
“Là mẹ làm có đúng không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



