Đây là một giống cái có vóc dáng cao gầy, khuôn mặt hơi vuông, lông mày thanh tú. Cô ta bước dưới ánh trăng đến bên cạnh Hôi Nham rồi ngồi xổm xuống.
"Xin lỗi, là tại anh vô dụng, không thuyết phục được cậu ấy..."
Hôi Nham nằm trên mặt đất, đau buồn và hổ thẹn nói.
Mạc Hạ giấu đi vẻ ghét bỏ trong mắt.
Rõ ràng là cùng một cha mẹ sinh ra, một người mười chín tuổi đã đột phá bậc năm, còn một người đã hai mươi bảy tuổi vẫn chỉ là bậc ba.
Trước đây cô ta đồng ý để Hôi Nham làm thú phu thứ nhất là vì nghĩ hắn có tiềm năng, sẽ mạnh lên, ai ngờ lại mãi giậm chân tại chỗ ở bậc ba.
Thực lực kém thì thôi, tướng mạo còn chẳng đẹp bằng em trai mình.
Điều này làm sao khiến người ta cảm thấy cân bằng được đây?
Mùa đông giá rét sắp đến rồi, vậy mà cô ta chỉ có một thú phu bậc ba, hai thú phu bậc hai, thậm chí không thể giúp cô ta tiêu hóa thú tinh bậc bốn, thật sự khiến người ta bực bội lo lắng.
Cô ta cần một thú phu có thực lực mạnh mẽ.
Mạc Hạ đỡ hắn dậy, dịu dàng an ủi:
"Không sao, anh đã làm rất tốt rồi, em để anh đi thuyết phục cậu ấy vốn đã là làm khó cho anh rồi."
"Trước mắt đừng vội, em sẽ nghĩ cách để con non giống cái bên cạnh cậu ấy rời đi trước đã."
...
Trên đường đi, Cao Nguyệt trong lòng bắt đầu xâu chuỗi lại những tin đồn vừa nghe được.
Người đàn ông tóc xám gặp hôm nay nói mình là anh năm của Mặc Gia, rồi có một người đàn bà tên Mạc Hạ nhắm trúng Mặc Gia, nên đã mời anh năm này đến làm thuyết khách.
Nhưng có rất nhiều thứ cô vẫn chưa hiểu rõ...
Thú phu thứ nhất nghĩa là gì?
Thú phu thứ tư lại có ý gì?
Cao Nguyệt không nghĩ theo hướng sắp xếp chồng lớn chồng nhỏ, cô tư duy theo kiểu Trái Đất, nghĩ tới danh xưng "Đệ nhất phu nhân" như đệ nhất phu nhân Mỹ vậy. Cô thấy đây có lẽ là bảng xếp hạng địa vị trong bộ lạc?
Nhưng cũng có rất nhiều điểm không thông suốt...
Trong khoảnh khắc này, trong đầu Cao Nguyệt chợt lóe lên hình ảnh ba ông lão trong nhà bà Nha, còn cả ba người đàn ông mà người đàn bà đến gây sự kia mang theo, một suy đoán vô lý nào đó thoáng hiện lên trong tâm trí.
Suy nghĩ này vụt qua quá nhanh khiến cô không kịp nắm bắt.
Cao Nguyệt tò mò như mèo cào trong lòng, rất muốn hỏi Mặc Gia rốt cuộc là chuyện gì, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt khó coi tột độ cùng đường quai hàm siết chặt của anh, cô lại sợ hãi như chú chim cút, không dám hỏi nữa.
Về đến hang.
Mặc Gia không nói một lời, trải hơn mười tấm da thú Nhu Nhu lên giường đá, chất cao ngất ngưởng.
"Nằm thử xem." Anh thản nhiên nói.
Cao Nguyệt đá văng dép lê, vui vẻ mong chờ leo lên giường đá nằm xuống.
Chất liệu của da thú Nhu Nhu siêu mềm mại, nằm lên chỉ cảm thấy toàn thân như được bao bọc trong sự ấm áp dịu dàng, cả người lún sâu vào trong sự êm ái đó.
Chúng có màu vàng kem nhạt, mỗi tấm da đều cực lớn và còn nguyên vẹn, không biết là lột từ loài thú nào ra, còn lớn hơn chiếc chăn hai mét nhân hai mét của cô nhiều.
Cô thử cầm một tấm đắp lên người.
Nhẹ quá!
Vốn thấy da thú này lông lá dày dặn, cô cứ tưởng sẽ nặng như chăn lông cừu, ai ngờ thực ra lại rất nhẹ mà độ mềm mại thì khỏi chê.
Nghĩ cũng phải, đây là da thú thật, nghe nói da càng xịn thì càng nhẹ.
Da thú thật ở Trái Đất đắt như vậy, giờ thấy tấm da lớn và đẹp thế này, ước chừng một tấm cũng phải trăm ngàn tệ.
Đây còn là cô ước tính mức thấp đấy, áo khoác lông thú của một ngôi sao nào đó lông còn kém xa thứ này mà đã nghe đồn giá vài triệu rồi, dù sao thì ở thời hiện đại chắc chắn sẽ bị đẩy giá lên cao ngất ngưỡng.
Cao Nguyệt trải tấm da thú cũ lúc trước đắp dưới cùng, rồi vùi mình vào đống da thú Nhu Nhu.
Cảm giác như đang nằm trên những đám mây vậy.
Sướng phát điên!
Cô vui vẻ duỗi tứ chi vài cái, cánh tay phải đang nẹp cũng cử động theo, còn hạnh phúc xoay người vài vòng.
Thoải mái hơn cả chiếc đệm cao su trước kia của cô nhiều! Trời ơi, quá tuyệt.
Trong mắt Mặc Gia, dáng vẻ này của cô trông chẳng khác nào một con rùa đang vui vẻ quơ tay chân.
Sự lạnh lẽo, băng giá vì những lời của Hôi Nham lúc nãy, giờ phút này đã tan chảy đi đôi chút, ánh lên vẻ buồn cười.
Tuyết Cầu Trư bò dậy, tủi thân ghen tị ụt ịt liên hồi.
Nó theo chủ nhân lâu thế mà chưa từng thấy ai tìm cho nó tấm da thú nào để lót, quá đáng, thiên vị hết sức!
Cao Nguyệt thấy chú heo đáng yêu này bò dậy liền vỗ về muốn bế nó, ai ngờ Tuyết Cầu Trư duỗi thẳng tứ chi ngoan cố đứng yên tại chỗ, đôi mắt hạt đậu đen láy nhìn chằm chằm Mặc Gia như muốn chất vấn, vững như bàn thạch, không phải kiểu Cao Nguyệt muốn đẩy là đẩy được.
Thế rồi Tuyết Cầu Trư bị bàn tay to lớn có khớp xương rõ ràng của Mặc Gia tóm lấy, nhét thẳng vào lòng Cao Nguyệt.
Giống hệt như cách người ta tóm lấy búp bê nhét vào lòng bé gái vậy.
Cao Nguyệt đã hai mươi ba tuổi rồi, đột nhiên lại cảm nhận được niềm hạnh phúc của trẻ thơ, cô ôm Tuyết Cầu Trư trong lòng, nằm trên hàng chục lớp da thú mềm như mây, cong mắt cười với Mặc Gia.
"Cảm ơn anh."
Mặc Gia: "Không có chi, ngủ tiếp đi."
Cao Nguyệt đang ấm áp mềm mại như cục bông, thực sự lại chìm sâu vào giấc ngủ.
Lần này cô ngủ rất sâu, rất sâu.
Còn mơ những giấc mơ thật ngọt ngào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
