Mặc Gia lại một lần nữa cập nhật nhận thức của mình về độ "phế vật" của Cao Nguyệt.
Phải biết rằng ngay cả những giống cái con non sáu bảy tuổi cũng có thể bê được cái nồi đá này, Cao Nguyệt trông cũng phải tầm mười ba tuổi, lại còn béo tốt như vậy, thế mà lại làm không nổi.
Ánh mắt anh dừng trên gương mặt trắng trẻo, phúng phính đang đỏ bừng vì cố sức của cô. Rõ ràng là cô đã dốc hết sức bình sinh rồi.
Chậc, yếu quá. Nếu không có ai chăm sóc thì có lẽ ngay cả một ngày cô cũng không sống nổi.
Cuối cùng, Mặc Gia phải giúp cô bê nồi đá, rót nước vào cốc đá cho cô uống.
Sau khi uống xong, cơn buồn ngủ ập đến như thủy triều.
Mặc dù ở đây vẫn đang là ban ngày, nhưng trước khi xuyên không tới đây, ở Trái Đất là đêm khuya, chính là lúc cần phải đi ngủ.
Thêm vào đó là sau một hồi giày vò, kinh hoàng sợ hãi, tinh thần cô vốn đã cạn kiệt, giờ phút này khi được thả lỏng, cơn buồn ngủ không thể nào cưỡng lại được nữa.
Đợi Mặc Gia nghiền nát hoa Dũ Dũ, trộn thành thuốc mỡ rồi bảo cô bôi lên vết thương xong xuôi, Cao Nguyệt đã ngáp ngắn ngáp dài, mí mắt nặng trĩu đến mức gần như không thể mở nổi.
Cô nhìn về phía chiếc giường đá khổng lồ trong sâu thẳm hang đá, chỉ muốn lập tức nằm xuống ngủ một giấc.
Mặc Gia: "Buồn ngủ thì đi ngủ đi."
Cao Nguyệt rất muốn ngủ, nhưng nghĩ đến việc đây là nơi tụ tập của cự mãng, trong lòng cô vẫn có chút sợ hãi, ngập ngừng hỏi anh:
"Vậy tôi đi ngủ đây, anh... Anh có đi không?"
Tất nhiên là sẽ đi.
Anh sẽ gọi vài con mãng xà cự hóa đến canh chừng ở gần đó, chẳng lẽ lại phải canh giữ ở đây mãi sao?
Thế nhưng, Mặc Gia cúi đầu, bắt gặp ánh mắt đầy sự ỷ lại và bất an của cô giống cái nhỏ, những lời định nói đến miệng lại nuốt ngược trở vào.
Cuối cùng anh thỏa hiệp, gương mặt lạnh lùng xinh đẹp nhìn cô:
"Tôi sẽ ở lại cửa hang, sẽ không đi đâu cả."
Có được lời hứa này, Cao Nguyệt mới an tâm hơn một chút rồi đi sâu vào trong hang.
Trước khi ngủ, cô sực nhớ ra điều gì đó, lấy chiếc máy tính bảng trong vali ra.
Điện thoại di động đã bị mất trong trận lũ lụt. Lúc đó để giữ được vali, cô buộc phải buông tay đang cầm điện thoại ra, bây giờ muốn xem giờ chỉ có thể xem bằng máy tính bảng.
Thời gian hiển thị trên màn hình vẫn dừng lại ở đêm khuya của thế giới kia.
Cao Nguyệt khẽ thở dài, điều chỉnh lại đồng hồ thế giới.
Cô từng hỏi Mặc Gia và biết bây giờ đang là buổi chiều, nên tạm thời đặt thời gian là hai giờ chiều. Sau đó, cô chuyển máy sang chế độ tiết kiệm pin, cẩn thận đặt sang một bên, lúc này mới cuộn tròn người nằm xuống giường đá.
Giấc ngủ này cực kỳ không yên ổn.
Trên giường đá chỉ có một tấm da thú dày, chỉ có thể dùng để đắp lên người.
Da thú giữ nhiệt tốt, đắp trên người thậm chí còn hơi nóng bức, thế nhưng phía dưới cô lại là đá cứng lạnh lẽo, thật sự quá cứng.
Mở mắt ra, cả hang động tối đen như mực.
Sờ thấy máy tính bảng, màn hình hiển thị đã là 12 giờ đêm.
Cô ngủ một giấc đứt quãng tổng cộng gần mười tiếng đồng hồ, trong lòng cô hoảng loạn, quay đầu nhìn ra ngoài hang thấy trời đã tối đen, chỉ có ánh trăng lạnh lẽo, mờ ảo như dải lụa từ cửa hang lặng lẽ chảy vào một chút.
Những tảng đá bên dưới làm lưng và tứ chi cô đau nhức, ê ẩm khó chịu, đầu cũng đau hơn hôm qua.
Cô sờ thử trán mình, nhiệt độ không cao, chắc là không bị sốt.
Yên tĩnh, quá yên tĩnh.
Xung quanh im ắng đến mức như thể chỉ còn lại một mình cô.
Không có lấy một chút tiếng ồn trắng nào, ngay cả tiếng côn trùng kêu cũng không có, khiến người ta suýt chút nữa nghi ngờ tai mình có phải bị điếc rồi hay không.
Cô dùng tay trái chống người ngồi dậy, nhờ ánh sáng của máy tính bảng, cô thấy Tuyết Cầu Trư đang nằm ngủ khò khò ở nơi rất xa.
Có một sinh vật sống bên cạnh như thế này, cô cũng bớt sợ hãi hơn một chút.
Nhưng cũng chỉ một chút thôi.
Hang đá quá lớn, quá tối, cô sợ lắm.
Cao Nguyệt ê ẩm cả người bò dậy, xỏ dép, chỉnh lại váy da thú trên người, nơm nớp lo sợ đi ra ngoài hang.
Tiếng dép lê chạm xuống đất được phóng đại vô hạn trong tai cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
