Suy nghĩ của Phó Thanh Lam hoàn toàn trùng khớp với cô.
Phó Thanh Lam trong nguyên tác đúng là đã trở thành nhà đầu tư lớn nhất của học viện quý tộc Táp Tư Đề Nhĩ, nhưng lại không hề có thực quyền.
Người thực sự nắm quyền hành trong tay lại chính là chồng của cô ta.
"Để đổi lại, mình có thể nói cho cậu tất cả những gì mình biết về học viện quý tộc Táp Tư Đề Nhĩ, chỉ cần cậu chịu giúp mình."
Phó Thanh Lam nhìn Đàn Yên, chờ đợi câu trả lời.
Đàn Yên không đáp ngay, dường như đang cân nhắc tính khả thi của món thù lao này.
Khương Ngưng giao dịch với cô là muốn cô điều tra chân tướng phía sau học viện, mà Phó Thanh Lam lại vừa vặn có thể cung cấp điều đó.
Thứ cô phải bỏ ra, chẳng qua chỉ là quyền lực.
So sánh lại, đây quả là một sự hợp tác không tồi.
"Được, nhưng tôi có một yêu cầu." Đàn Yên gật đầu: "Tôi muốn nhà họ Quý phải sụp đổ."
Thứ mà mẹ con Quý Vãn Lĩnh coi trọng nhất chẳng qua cũng chỉ là những điều kiện xa hoa mà nhà họ Quý mang lại cho họ, nếu như không còn những thứ này nữa, xem họ sẽ xoay xở ra sao.
Huống hồ, tất cả những gì nhà họ Quý đang sở hữu hiện nay, đều là do Đàn Phù Vãn mang đến cho ông ta.
Khương Ngưng là người đầu tiên bày tỏ thái độ:
"Không thành vấn đề, nhà họ Quý và nhà họ Khương ngang tài ngang sức, nhưng xét về thực lực, nhà họ Khương vẫn nhỉnh hơn một bậc."
Phó Thanh Lam cũng gật đầu đồng ý, điều này cũng tương tự với việc cô muốn đoạt lại quyền phát ngôn tại học viện, nhà họ Quý chẳng qua chỉ là cái gai tiện tay nhổ bỏ mà thôi.
Thấy cả hai đều đồng ý, câu chuyện lại quay về kỳ thi ngày hôm nay, như thể mọi chuyện vừa xảy ra đều chưa từng tồn tại.
"Cậu thật sự không lo bị giáng lớp sao?"
Khương Ngưng lo lắng nhìn Đàn Yên, mặc dù có Chu Dư Mặc kèm cặp, nhưng thành tích trước đây của cô thật sự khó mà lọt vào mắt xanh của ai.
Việc Đàn Yên bị giáng lớp đối với một số người chính là dịp để hả hê, vì trong hội học sinh có không ít thành viên đang nhăm nhe vị trí trợ lý hội trưởng.
Một khi cô bị giáng lớp, thứ chờ đợi cô không chỉ đơn giản là những lời giễu cợt, mà ở học viện này, mọi thứ đều nói chuyện bằng đẳng cấp.
Hạng S luôn đè bẹp được hạng A, và đè bẹp tất cả các cấp bậc khác.
Đàn Yên bình thản nói: "Giành hạng nhất không phải là vấn đề."
"Hạng nhất của lớp à? Vậy thì chắc cũng không sao."
Học sinh khối bốn không tham gia kỳ thi này, mỗi khối thi riêng biệt nhưng lại tập trung học cùng nhau.
Đàn Yên nhếch môi: "Không, là hạng nhất toàn khối."
"Chuyện này, có phải hơi táo bạo quá rồi không?"
Phó Thanh Lam không tiện nói thẳng rằng có phải Đàn Yên đang mơ mộng hão huyền hay không, bởi vì thành tích của cô thực sự rất tệ.
Khương Ngưng kéo tay áo Phó Thanh Lam, nhắc nhở:
"Lớp trưởng, đừng quên là lúc mới vào khối một, Đàn Yên luôn đứng nhất toàn khối đấy."
Được Khương Ngưng nhắc nhở, Phó Thanh Lam mới sực nhớ lại thời điểm Đàn Yên vừa mới bước chân vào học viện.
Khi đó mọi người đều coi thường vị tiểu thư này, cho rằng cô dựa vào cái gì mà được đặc cách vào thẳng lớp S.
Lớp S không chỉ cần thành tích mà còn cần cả quyền thế, nên số người trong lớp rất ít, đến mức bốn khối mới gom đủ một lớp.
Nhưng cô đã dùng thực lực để khiến tất cả phải câm nín.
Đàn Yên đã chứng minh rằng mình hoàn toàn có đủ năng lực để ở lại lớp S, và cũng đủ khả năng để đảm nhiệm vị trí hạng S.
Vậy cô thay đổi từ khi nào?
Là khi chuẩn bị lên khối hai, dường như Đàn Yên đã thay đổi chỉ trong một đêm.
Thành tích không những rớt xuống cuối lớp S, mà thậm chí còn chẳng bằng học sinh lớp A.
Tính cách cũng trở nên ngang ngược, điêu ngoa, nhưng lại chưa từng thực sự làm khó ai, chỉ là tính khí hơi tệ một chút mà thôi.
Phó Thanh Lam nhìn Đàn Yên.
Một chú mèo nhỏ cọ cọ vào cổ chân cô, cảm thấy hơi nhột. Đàn Yên lùi lại nửa bước, nhưng chú mèo vẫn không nỡ rời mà tiếp tục quấn quýt lấy cô, Đàn Yên đành bế chú mèo lên.
"Sao thế? Tôi là cỏ mèo à? Mà sao em thích cọ vào tôi thế."
Đàn Yên đặt chú mèo lên bàn, nhẹ nhàng chọc vào đầu nó, mỉm cười.
Chú mèo khẽ kêu lên hai tiếng.
Đàn Yên bất lực: "Được rồi, cứ cho là tôi là cỏ mèo, hấp dẫn được con mèo nhỏ là em đi."
Cô xoa xoa đầu chú mèo, bộ lông mềm mại mang lại cảm giác rất dễ chịu.
Đàn Yên lúc này quá giống với Đàn Yên ngày trước, như thể Đàn Yên của quá khứ đã quay trở lại.
"Đàn Yên, hạng nhất toàn khối nhất định sẽ là của cậu."
Phó Thanh Lam mỉm cười: "Mình tin cậu."
Đàn Yên liếc nhìn cô ấy, khẽ gật đầu: "Tất nhiên rồi."
Phó Thanh Lam cúi đầu cười nhẹ, Đàn Yên như thế này, mới đúng là Đàn Yên trong ký ức của họ.
...
Phó Thanh Lam và Đàn Yên đứng dưới mái hiên, bầu trời lất phất mưa nhỏ.
Mưa không to, mang theo hơi lạnh se sắt.
Đàn Yên tựa lưng vào tường, khoanh tay trước ngực, ánh mắt đăm đăm nhìn xuống vũng nước đọng dưới đất.
Nhắc mới nhớ, ngày mẹ của nguyên chủ qua đời cũng là một ngày mưa.
Là một trận mưa như trút nước.
Đàn Phù Vãn ngã xuống trong màn mưa, máu trên người hòa cùng nước mưa chảy lênh láng trên mặt đất, những mảng đỏ chói mắt đầy ám ảnh.
"Mẹ, mẹ tỉnh lại đi, mẹ không cần A Yên nữa sao?"
Cô bé quỳ bên cạnh bà khóc nức nở, toàn thân ướt sũng trong mưa, chẳng phân biệt được là nước mưa hay nước mắt trên gương mặt.
Trước mặt Đàn Yên bỗng xuất hiện một bàn tay khua khua, giọng nói của Phó Thanh Lam vang lên:
"Đàn Yên, cậu không sao chứ? Gọi mãi mà không thấy cậu phản ứng gì."
"Không sao."
Đàn Yên lắc đầu trả lời.
Những hình ảnh vừa rồi là gì vậy? Là... Ký ức thời thơ ấu của nguyên chủ sao?
Đó chính là cảnh tượng Đàn Phù Vãn gặp tai nạn xe hơi, nhưng tại sao cô lại có thể "nhìn thấy" được những hình ảnh đó?
Đầu Đàn Yên hơi đau nhức, chỉ đành tự nhủ đó là ảo giác.
Phó Thanh Lam đứng cạnh cô, lắng nghe tiếng mưa rơi trên mặt đất.
Trong trẻo và dễ chịu.
"Nếu tâm trạng không tốt, có thể đến tiệm cà phê mèo, hoặc đi xem hòa nhạc."
Phó Thanh Lam cúi đầu nhìn mũi giày của mình:
"Nhưng mình khuyên cậu nên đến tiệm cà phê mèo, vì mỗi khi tâm trạng không tốt, mình đều đến đây."
Phó Thanh Lam là người tinh tế, đã sớm nhận ra sự bất thường trong cảm xúc của Đàn Yên.
Xung quanh cô bao trùm một bầu không khí u uất, có lẽ chính Đàn Yên cũng không nhận ra, nhưng cô ấy thì có, nên mới chủ động trò chuyện với cô.
Giới thượng lưu đều đồn rằng mẹ Đàn Yên qua đời vào ngày mưa, có lẽ cảnh tượng này đã khiến cô chạm vào nỗi đau, nhớ đến mẹ mình.
Phó Thanh Lam nghiêng đầu hỏi: "Cậu có thích ngày mưa không?"
"Không thích."
Đàn Yên trả lời rất dứt khoát.
Dù là nguyên chủ hay là cô, đều không thích ngày mưa.
Nguyên chủ vì mẹ cô qua đời vào ngày mưa, còn cô, thì vì cô đã bị bỏ rơi vào một ngày mưa.
Ngày cha mẹ cô mất sớm cũng là một ngày mưa, cô mãi mãi nhớ như in, trước bia mộ của cha mẹ, những kẻ gọi là thân thích ấy đã đá cô qua đẩy lại như một quả bóng.
Không ai chịu nhận nuôi cô, chỉ coi cô là gánh nặng.
Cuối cùng, cô bị đẩy tới nhà người anh trai của cha cô, chính là bác cả của cô.
Gia đình người bác đối xử với cô còn tệ hơn, việc bẩn việc cực cô làm hết, còn gia đình họ thì ngồi mát ăn bát vàng.
Con gái của bác thậm chí còn quá đáng hơn, ở trường thì cùng người khác bắt nạt cô, vu khống cô gian lận, dùng danh nghĩa của cô gửi thư tình cho người khác, khiến cô bị chế giễu là "cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga", trở thành trò cười cho cả trường.
Ở nhà thì vu oan cô trộm tiền, bị bác gái mỉa mai là lũ sói mắt trắng không bao giờ nuôi cho thân.
Ngày mưa, dường như rất đáng ghét.
Mọi điều tồi tệ và khổ đau đều xảy ra vào những ngày mưa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

