Đàn Yên không trở về nhà họ Quý như thường lệ mà đến phủ Công tước nhà họ Đàn.
Xe dừng trước cổng phủ Công tước, Đàn Yên ngước nhìn tòa dinh thự lộng lẫy, tráng lệ; nếu so với cung điện thì thật sự là có phần hơn chứ không hề kém cạnh.
Đàn Yên khẽ nhướng mày, nếu không biết rõ Công tước nhà họ Đàn không có ý tạo phản, thì chắc hẳn cô đã bị tòa dinh thự này dọa cho một phen.
Cha Quý không hề biết Đàn Yên vẫn còn giữ liên lạc với nhà họ Đàn.
Nói đúng hơn, ông ta vốn chẳng hề quan tâm đến Đàn Yên, nên nào đâu bận tâm xem cô đã đi những đâu.
Trong nguyên tác, nhà họ Đàn mãi đến cuối truyện mới xuất hiện, chỉ nhắc qua việc phủ Công tước sau này sẽ do Đàn Cẩn Niên kế thừa.
Đàn Cẩn Niên chính là anh họ của cô.
Cổng phủ Công tước mở rộng, một chàng trai với dung mạo thanh tú, phong thái nho nhã, tuấn tú đang đối diện với cô.
Đàn Yên sững sờ trong giây lát, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên bước vào trong.
Đàn Cẩn Niên đứng dậy, tiến đến trước mặt cô: "A Yên, sao em lại tới đây?"
Thấy có người ngoài, Đàn Yên nuốt lời định hỏi ngược vào trong, mỉm cười đáp:
"Lâu rồi không ghé thăm, em nhớ anh cùng ông bà nên mới tới."
Đàn Cẩn Niên dẫn cô ngồi xuống ghế sofa, đối diện họ chính là người đàn ông vừa chạm mặt cô lúc nãy.
Đàn Yên khẽ gật đầu coi như chào hỏi.
Dù không quen biết nhưng cũng không thể thiếu lễ độ.
"Anh, anh đang có khách, hai người cứ trò chuyện đi, em đi tìm ông bà trước đây."
Nói rồi, cô toan đứng dậy.
Một giọng nói lạnh lùng, sắc bén vang lên: "Đàn Yên, cô không lẽ không nhớ ra tôi rồi sao?"
Người này quen cô ư?
Trong ký ức của nguyên chủ, cô hoàn toàn không có ấn tượng gì về người này cả.
"Xem đi, anh đã bảo em gái không nhớ ra cậu mà, cậu lại còn không tin."
Đàn Cẩn Niên không chút do dự mà giễu cợt anh ta, sau đó quay sang Đàn Yên giải thích:
"A Yên, đây là Chu Dư Mặc."
Chu Dư Mặc? Một trong những nam chính của nguyên tác, một thành viên của nhóm F5 danh giá?
Đàn Yên kinh ngạc trong lòng, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản không chút gợn sóng.
Trong sách không nhắc nhiều về quá khứ giữa cô và Chu Dư Mặc, chỉ nói đó là người anh nhà hàng xóm.
"Anh Dư Mặc." Đàn Yên lễ phép lên tiếng.
Chu Dư Mặc có chút bất ngờ, không ngờ đứa trẻ quậy phá năm xưa giờ lớn lên lại ngoan ngoãn đến vậy.
Chu Dư Mặc nhếch môi cười, nói:
"Nghe Cẩn Niên kể, thành tích học tập ở trường của A Yên rất tốt?"
Chu Dư Mặc hơn cô ba tuổi, đã tốt nghiệp học viện quý tộc Táp Tư Đề Nhĩ từ lâu và là một sinh viên ưu tú.
Sau khi tốt nghiệp, anh không chọn kế thừa sản nghiệp mà dấn thân vào con đường ngoại giao để cống hiến cho đất nước.
Mà điều này Chu Dư Mặc cũng làm rất tốt.
Danh tiếng của anh trong giới ngoại giao không hề thua kém Cố Thanh Yến trong giới nghệ thuật.
Nhớ lại thành tích của nguyên chủ, cô thật không biết Đàn Cẩn Niên đang có ý kháy cô, hay anh ta thật sự nghĩ điểm số của cô tốt nữa.
Nguyên chủ vốn dĩ không học hành tử tế, thành tích thì bết bát, có thể có được chỗ đứng trong học viện quý tộc Táp Tư Đề Nhĩ cũng chỉ nhờ vào cái bóng của nhà họ Đàn.
Nhưng, nguyên chủ học kém không có nghĩa là cô học kém.
Trước khi xuyên không, cô vốn là thủ khoa khối xã hội trong kỳ thi đại học.
"Cũng tạm ổn thôi ạ."
Đàn Yên chẳng hề khiêm tốn, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt mà Chu Dư Mặc đang nhìn mình.
Đến cả nói dối mà cũng học được rồi cơ đấy, Chu Dư Mặc dựa lưng vào ghế, thầm nghĩ.
Dù đang bận rộn với công tác ngoại giao, nhưng anh cũng từng nghe Úy Trì Giản và những người khác kể qua vài chuyện ở học viện.
Thành tích của Đàn Yên đâu thể dùng từ "tốt" được, đó là mức thấp nhất D-.
D- của lớp S, nói ra thật khiến người ta nực cười.
Nhóm người thừa kế như bọn họ chưa từng có ai bị điểm thấp như Đàn Yên, thấp nhất cũng phải là hạng A.
Đàn Yên biết thừa Chu Dư Mặc không tin, nhưng chuyện này không thể thay đổi trong một sớm một chiều.
Nguyên chủ đã để lại ấn tượng quá tồi tệ, cô cần phải thay đổi từng chút một.
"Anh Dư Mặc, em có thể hỏi anh vài chuyện được không ạ?"
Khương Ngưng vừa trở về nhà họ Khương thì bắt gặp một vị khách không mời mà đến.
Vị khách này không ai khác, chính là cha cô ấy.
Khương Ngưng nhìn cũng không thèm nhìn một cái, cứ thế thẳng tiến về phía cầu thang.
Khi cô ấy chuẩn bị bước lên bậc thang, cha Khương lên tiếng gọi: "Ngưng Ngưng."
Khương Ngưng khựng lại.
Kể từ sau khi Khương Dư qua đời, cha chưa bao giờ gọi cô ấy như vậy.
Thế nhưng, cô ấy không hề quay đầu lại mà bước thẳng lên lầu, bỏ mặc cha Khương đứng trơ trọi nơi phòng khách.
Cha Khương khẽ thở dài, không nói thêm lời nào.
"Mẹ."
Khương Ngưng thấy mẹ Khương, lễ phép chào rồi rời đi.
Mẹ Khương nhìn bóng lưng Khương Ngưng, bà ấy bước xuống lầu thì bắt gặp cảnh người chồng đang ngồi ủ rũ trên ghế sofa.
Mối băn khoăn lúc nãy giờ đã có lời giải.
Bà ấy tự hỏi tại sao con gái mình vừa về nhà đã ủ rũ như vậy, hóa ra là vì sự xuất hiện của ông ấy.
Mẹ Khương ngồi xuống bên cạnh, an ủi:
"Được rồi, Ngưng Ngưng không cố ý không để ý tới anh đâu, chỉ là con bé vẫn chưa chấp nhận được chuyện lúc trước thôi."
"Anh biết, nhưng mà..."
Cha Khương ngập ngừng, quay mặt đi, đầy hối hận:
"Chuyện này vẫn là lỗi tại anh. Nếu lúc đó anh không nhất quyết gửi Dư Dư vào học viện quý tộc, thì con bé đã chẳng xảy ra chuyện."
Ngày trước, Khương Dư còn nhỏ, lại mới được nhận nuôi, ông ấy gửi con vào trường trung học tốt nhất Đế Kinh nhưng lại bị bạn học bắt nạt.
Khương Ngưng sau khi biết chuyện đã một mình tới trường đòi lại công bằng cho em.
Khương Ngưng từ nhỏ đã theo cha mẹ tham gia các buổi tiệc của giới thượng lưu, nên chẳng ai là không biết thiên kim nhà họ Khương.
Tất nhiên, công lý rất nhanh đã được đòi lại.
Nhưng vì muốn em gái không còn bị ức hiếp, ông ấy đã gửi Khương Dư vào khối sơ trung của học viện quý tộc Táp Tư Đề Nhĩ.
Thế sự khó lường, chỉ sau một tháng, Khương Dư đã qua đời đầy bí ẩn.
Ông ấy dùng đủ mọi mối quan hệ, thậm chí nhờ người điều tra, nhưng vẫn không tìm ra bất kỳ manh mối nào.
Khương Ngưng vốn định ra nước ngoài cũng vì muốn tìm ra sự thật về em gái mà ở lại. Vậy mà năm năm trôi qua, mọi chuyện vẫn giậm chân tại chỗ.
Khương Ngưng từ đó oán hận ông ấy, khẳng định chính ông ấy đã hại chết em gái.
Cha Khương khó mà biện minh, nhưng dường như chính việc gửi con vào học viện quý tộc đã gây ra bi kịch đó.
Nếu ngay từ đầu không gửi đi, Khương Dư sẽ không chết, cả nhà họ vẫn sẽ đầm ấm bên nhau.
Mẹ Khương vỗ vai chồng:
"Ngưng Ngưng ở trường đã có bạn mới, chính là tiểu thư nhà họ Đàn."
Mẹ Khương vội chuyển chủ đề, kể cho ông ấy nghe về những việc xảy ra ở học viện.
Tiểu thư nhà họ Đàn, ngoài Đàn Yên ra thì không còn ai khác.
Người đại diện cho nhà họ Đàn luôn là Đàn Yên, chứ không phải nhà họ Quý. Đây là điều mà giới quyền quý ai cũng ngầm hiểu.
Ngay khi Đàn Yên nhập học, cô đã làm chấn động cả lão Công tước và phu nhân.
Hai người họ đích thân hộ tống, bảo bọc, vì thế học viện quý tộc mới lưu truyền rằng Đàn Yên nhập học với tư cách là tiểu thư Công tước.
"Nếu vậy thì, biết đâu, biết đâu chuyện của Dư Dư có thể được làm sáng tỏ!"
Cha Khương vô cùng kích động. Đàn Yên đại diện cho điều gì?
Là trung tâm của giới quyền quý, là thế lực không thể lay chuyển tại Đế Kinh này.
Nếu Khương Ngưng thực sự kết thân với cô, thì chân tướng sự việc của Khương Dư nhất định sẽ được phơi bày, thậm chí còn có thể nhổ tận gốc kẻ đứng sau giật dây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

