Khoảng cách giữa Vân Sênh và Bạch Diệp lúc này quá gần, gần đến mức cô lập tức nhớ lại giấc mơ hỗn loạn và đầy phóng túng của đêm qua.
Không dưới một lần cô áp sát vào anh, thậm chí còn cả gan ngồi lên đùi anh, vừa sờ vừa hôn tới tấp...
Một luồng hơi nóng bốc thẳng lên gò má, vành tai Vân Sênh nóng ran, cô gần như theo phản xạ tự nhiên mà muốn lùi lại để kéo giãn khoảng cách nguy hiểm này.
Thế nhưng, cổ tay cô đã bị một bàn tay ấm áp, mạnh mẽ siết chặt lấy!
Vân Sênh cứng đờ người, kinh ngạc ngước mắt lên.
Bạch Diệp rũ mắt nhìn cô, trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng những ngón tay đang siết lấy cổ tay cô lại mang theo sự hiện diện không thể xem thường.
"Vân Sênh, chờ tôi một chút, bên này tôi sắp xong rồi, tiện đường đưa em về."
Ngay lập tức, những quan chức cấp cao của Tháp điều khiển có thân phận không hề thấp đứng sau lưng Bạch Diệp, cùng với phó quan của chính anh, đều đồng loạt nhìn về phía Vân Sênh.
Ngạc nhiên, dò xét, tò mò...
Đủ loại ánh mắt với hàm ý khó đoán đan xen vào nhau.
Da đầu Vân Sênh tê dại một trận.
Người cô hiện tại không muốn đối mặt nhất chính là Bạch Diệp, đặc biệt là trước mặt bao nhiêu người thế này, bị anh nắm lấy tay, còn mặc nhiên yêu cầu cô đợi anh, rồi phải đưa cô về.
Điều này không nghi ngờ gì sẽ đẩy cô vào tâm điểm của dư luận.
"Không, không cần làm phiền Tướng quân Bạch đâu ạ."
Cô gần như từ chối ngay lập tức, giọng nói vì căng thẳng mà hơi khô khốc, thậm chí cô còn cố gắng lùi lại phía sau.
"Em tự về được, không làm chậm trễ thời gian xử lý công vụ của anh."
Bạch Diệp lại như thể không nghe thấy lời cô, lực tay hoàn toàn không nới lỏng, siết chặt lấy cô không để cô lùi lại.
"Không phiền. Vừa đúng lúc, tôi cũng có chút chuyện muốn nói riêng với em."
Nói riêng với cô chuyện gì?
Trái tim Vân Sênh chùng xuống.
Chẳng lẽ vì giấc mơ đêm qua mà Bạch Diệp đã phát hiện ra điều gì rồi sao?
Cô không dám nghĩ sâu hơn, chỗ cổ tay bị anh siết lấy, làn da cứ như bị bàn là nóng áp vào, độ nóng lan tỏa dọc theo cánh tay khiến cô toàn thân đều không tự nhiên.
Bạch Diệp không cho cô cơ hội phản bác, anh nghiêng đầu dặn dò phó quan bên cạnh.
"Phó quan La, cậu ở lại đây, trông chừng cô Vân Sênh."
"Rõ, thưa Tướng quân."
Phó quan đáp lời ngay lập tức.
Dặn dò xong, Bạch Diệp cuối cùng cũng buông cổ tay Vân Sênh ra, xoay người cùng vài vị quan chức cấp cao của Tháp điều khiển đang chờ sẵn đi vào phòng 302.
Cửa đóng lại, trong hành lang chỉ còn lại Vân Sênh và Phó quan La.
Cô nhìn vị phó quan chỉ lớn hơn mình vài tuổi nhưng lại nghiêm nghị như một ông cụ non này, cố gắng phá vỡ sự im lặng bằng một nụ cười vô hại nhất có thể.
"Phó quan La, nhìn cái thế kia thì có vẻ như bên Tướng quân Bạch còn phải bàn chuyện lâu lắm. Thật ra... Tôi có thể tự về trước, đỡ làm mất thời gian của anh."
Phó quan La nhìn thẳng phía trước.
"Xin lỗi cô Vân, Tướng quân bảo cô đợi ngài, tôi phải trông chừng cô cho đến khi Tướng quân đi ra."
Vân Sênh: "..."
Cô không cam tâm, lại đổi một lý do khác, giọng điệu trở nên mềm mỏng hơn.
"Vậy... Tôi đi đằng kia mua chai nước ở máy bán hàng tự động được không? Chỉ cách vài bước thôi, tôi quay lại ngay."
Vừa dứt lời, ánh mắt của Phó quan La đã quét tới một cách chính xác, mặc dù trên mặt vẫn không biểu cảm gì, nhưng cái ánh nhìn đó viết rõ ràng hai chữ: "Không được".
"Nếu cô Vân thấy khát, tôi có thể liên lạc người mang nước đến ngay bây giờ."
Lời anh nói ra rất lịch sự, nhưng đã hoàn toàn chặn đứng khả năng Vân Sênh muốn rời khỏi đây.
Vân Sênh cạn lời hẳn.
Đây đâu phải là trông chừng, đây đơn giản là giam giữ!
Bạch Diệp đây là đang phòng cô như phòng trộm sao?
Cô từ bỏ sự phản kháng, cam chịu nhích sang một bên dựa lưng vào tường đứng.
Cô cúi đầu mở quang não, gõ tên Bạch Diệp vào ô tìm kiếm trên Tinh Võng.
Kết quả tìm kiếm lập tức tràn màn hình.
“Tướng quân Bạch Diệp - Chiến thần Tinh Minh dẫn quân quét sạch vùng ô nhiễm X-7, cứu sống hàng triệu người dân!”
“Tướng quân Bạch Diệp vinh dự nhận "Huân chương Thủ hộ" - vinh dự cao quý nhất của Tinh Minh.”
“Chiến thần trở lại! Tướng quân Bạch Diệp một lần nữa bình định cuộc bạo loạn biên giới.”
...
Nhìn những công lao hiển hách và lời tán dương tràn ngập màn hình này, Vân Sênh không những không cảm thấy an tâm mà còn thấy sống lưng lạnh toát từng đợt.
Người này... Quá mạnh, địa vị quá cao, dính líu đến anh chẳng khác nào một con kiến đâm sầm vào bộ máy chiến đấu mạnh nhất, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị nghiền nát thành tro bụi.
Vân Sênh nhìn chằm chằm vào quang não, khẽ lẩm bẩm:
"Á!"
Vân Sênh giật bắn người, trái tim suýt chút nữa nhảy ra khỏi cổ họng.
Bạch Diệp không biết đã đứng trước mặt cô từ bao giờ, đôi mắt anh đang thăm dò nhìn cô.
"Á á á á... Tên này đi đứng không phát ra tiếng động nào à!"
Vân Sênh gào thét điên cuồng trong lòng.
Cô cắn môi, nhanh chóng tắt màn hình quang não, giả vờ như không có chuyện gì nhìn về phía Bạch Diệp.
"Không có gì, Tướng quân Bạch, anh... Bàn xong nhanh vậy sao?"
Bạch Diệp nhìn Vân Sênh bằng ánh mắt sâu thẳm, đôi môi mỏng khẽ mở, dường như sắp hỏi câu hỏi khiến Vân Sênh kinh tâm động phách kia.
"Ọc ọc..."
Một âm thanh rất nhẹ nhưng vô cùng rõ ràng bất ngờ vang lên.
Vân Sênh: “...”
Cơ thể cô cứng đờ lại, trong đáy mắt lóe lên sự lúng túng trong tích tắc, gò má hơi nóng lên.
Vì chuyện của Lâm Hạo mà bữa sáng cô chẳng ăn được mấy miếng, bữa trưa lại vì phải đến Tháp điều khiển nên cũng qua loa cho xong, Vân Sênh vốn đã đói đến mức dán cả bụng vào lưng rồi, thế mà… Thế mà lại rơi vào đúng lúc này, trước mặt người đàn ông này.
Đúng là xấu hổ quá đi!
Ánh mắt Bạch Diệp lướt nhanh qua cái bụng phẳng lì của Vân Sênh, rồi lại rơi xuống khuôn mặt đang cố tỏ ra bình tĩnh nhưng vẫn không giấu nổi sự ngượng ngùng của cô.
Anh không nói gì, nhưng cái nhìn ngắn ngủi đó và sự thay đổi bầu không khí tinh tế trong khoảnh khắc đã khiến Vân Sênh xấu hổ đến mức chỉ muốn đào lỗ chui xuống đất.
"Đi thôi, đổi chỗ khác nói chuyện."
Bạch Diệp xoay người đi thẳng về phía thang máy.
Phó quan La chào anh một cái rồi ở lại chỗ cũ.
Vân Sênh chỉ có thể lấy hết can đảm đi theo.
Hai người một trước một sau bước vào thang máy.
Dáng hình cao lớn của Bạch Diệp đứng phía trước mang lại cảm giác áp bách vô hình.
Vân Sênh cúi mắt nhìn mặt sàn thang máy sáng bóng như gương, cố gắng biến mình thành một đám không khí.
"Cạch... Ùm!"
Cabin thang máy bất ngờ rung lắc dữ dội, tiếp đó là âm thanh ma sát kim loại chói tai.
"Á!"
Vân Sênh không kịp đề phòng, cơ thể lập tức mất thăng bằng, cô thốt lên một tiếng kinh hãi, cả người mất kiểm soát mà chúi tới trước.
Cô bị một bàn tay ôm lấy.
Là Bạch Diệp.
Trong khoảnh khắc cô ngã xuống, anh gần như theo bản năng mà xoay người, vươn tay đỡ lấy cô một cách vững chãi.
Vào giây phút nghìn cân treo sợi tóc ấy, một mùi hương cực kỳ thanh khiết, độc đáo, phảng phất chui vào mũi Bạch Diệp.
Mùi hương rất nhẹ, giống như hương của nhụy hoa mới chớm nở hòa quyện với sương sớm, thuần khiết mà ấm áp, hình thành sự đối lập rõ rệt với trường tinh thần lực lạnh lẽo xung quanh anh, thế nhưng lại kỳ lạ thay... Không hề gây ra sự bài xích nào.
Mùi hương này...?
Chân mày Bạch Diệp khẽ nhíu lại, đáy mắt thoáng qua sự bối rối sâu sắc.
Mùi vị này, hình như...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
