Nguyễn Kiều lập tức thấy vui vẻ, cô há miệng cắn lấy quả cà chua nhỏ, phần thịt quả xốp nổ tung trong miệng với làn nước tràn trề, vị ngọt thanh dịu giúp giải khát và sinh tân dịch.
Hóa ra là chúng muốn kết trái cho cô ăn, Giáo sư Cố quả nhiên không lừa cô, những cây biến dị này chẳng những không có ác ý mà còn thực sự rất đáng yêu và dễ thương.
Quả trong miệng vẫn chưa ăn hết, một quả khác có hình dáng thon dài lại được đưa tới, khác hẳn với vị ngọt lịm lúc trước, quả này lại mang vị giòn tan cùng vị chua ngọt đan xen.
Nguyễn Kiều xoa xoa cây này rồi lại nắn nắn cây kia, cô vừa ăn vừa chơi đến mức vui quên trời đất, hoàn toàn phớt lờ một Thẩm Vọng vốn luôn có sự hiện diện cực kỳ mạnh mẽ ở bất cứ đâu.
Bị gạt ra ngoài, Thẩm Vọng không có duyên với thực vật đến thế, cậu trơ mắt nhìn đám cà chua nhỏ đang nịnh bợ mà răng hàm nghiến chặt đến mức phát ra tiếng kêu răng rắc.
"Hừ, đúng là lũ cỏ đầu tường, chỉ biết gió chiều nào theo chiều nấy."
Cắn nát quả cà chua cuối cùng lấy ra từ không gian, Thẩm Vọng bỗng chốc lấy ra một quả đào mật hồng hào mọng nước trong lòng bàn tay, rồi cậu liếc mắt nhìn về phía Nguyễn Kiều.
Tiếp theo đó là xoài, việt quất, kiwi...
Nguyễn Kiều vốn dĩ có thể kiềm lòng không bị lay chuyển, cho đến khi Thẩm Vọng lấy ra nguồn cơn của mọi tội lỗi - dâu tây.
"Cậu đợi đã! Mau dừng miệng lại!"
Thiếu niên đang vây quanh bởi đủ loại trái cây khẽ cười như không cười, đôi lông mày kiếm nhướng lên một chút, dáng vẻ đầy tự tin như thể đã liệu trước được mọi việc.
"Còn giả vờ gì nữa? Chẳng phải qua đây sớm có phải hơn không."
Nguyễn Kiều chui ra khỏi những lùm dây leo rồi giơ tay đoạt lấy quả dâu tây trong tay cậu, sau đó cô đưa lên dí sát vào đôi mắt đào hoa không biết nhìn người kia.
"Ai giả vờ chứ? Có giỏi thì cậu ăn đi xem nào?!"
Cô trả lại nguyên văn lời của cậu, không biết là ai đã uống sữa dâu tây rồi bị nổi mẩn đỏ khắp mặt đến mức chẳng dám nhìn ai, phải trốn lì trong phòng suốt hai ngày trời không dám ló mặt ra ngoài.
Thẩm Vọng nhìn quả dâu tây hồng hào căng mọng thì nhất thời nghẹn lời không biết đối đáp ra sao, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường, trên trán lấm tấm chút mồ hôi lạnh vì cảm giác vừa thoát khỏi đại nạn.
Vừa rồi cậu thực sự không để ý mình đã lấy ra cái gì.
Nguyễn Kiều thản nhiên nhận lấy hai quả dâu tây này, tâm trạng vui vẻ chạy sang khu vực khác để chăm sóc cây trồng.
Trái cây trong không gian của Thẩm Vọng tuy hấp dẫn, nhưng ai bảo cây biến dị do Giáo sư Cố nuôi dưỡng lại ngoan ngoãn hơn chứ? Đã được chúng chủ động dâng tận miệng thì tội gì mà không nhận.
Các bé trái cây ơi, "Kiều dạ dày lớn" đến đây!
Phía sau cô, ánh mắt ngưng tụ của Thẩm Vọng đầy nóng bỏng và áp lực, bờ môi mềm mại ẩm ướt của cô gái sau khi được nước dâu tây thấm nhuần trở nên đỏ hồng xinh đẹp, cứ mãi quanh quẩn trong tâm trí cậu không sao xua đi được.
Lẽ ra cậu phải ghét dâu tây mới đúng.
Không biết tại sao...
Làm sao Nguyễn Kiều lại biết cậu bị dị ứng dâu tây?
Đến chính cậu còn không nhớ rõ lắm.
Vì để leo lên vị trí cao mà cô đã tìm hiểu kỹ lưỡng đến mức này sao?
Không hiểu sao, nhận thức này lại khiến Thẩm Vọng cảm thấy hơi hưng phấn, màn sương mù mờ ảo luôn vây kín tâm trí cậu bỗng chốc tan biến, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn hẳn.
Hóa ra cậu cũng chẳng khác gì những người khác.
Ít nhất là trong mắt Nguyễn Kiều, tất cả đều là đối tượng để cô tán tỉnh.
Sau khi chăm sóc xong đám cây biến dị trên sân thượng thì trời đã xế chiều, cũng sắp đến giờ ăn tối, Nguyễn Kiều cầm thẻ thông hành đi quẹt thang máy, Thẩm Vọng lười nhác đi theo sau.
Thang máy là của chung nhưng chỉ có tầng mười là cần phải quẹt thẻ mới đến được, Nguyễn Kiều đã áp thẻ ba bốn lần nhưng màn hình hiển thị vẫn cứ dừng ở tầng ba mà không nhúc nhích.
"Chuyện gì thế này, bị hỏng rồi sao?"
Nguyễn Kiều lại áp thẻ thêm hai lần nữa, thang máy vẫn đứng im bất động.
Phía gác mái tuy có thể đi cầu thang bộ, nhưng Nguyễn Kiều nhớ rõ lần trước sau khi cô dọn dẹp gác mái xong, đích thân Giáo sư Cố đã khóa trái cửa gác mái lại rồi.
"Để tôi xem."
Thẩm Vọng đứng ngay sau lưng cô, nhờ lợi thế chiều cao và đôi chân dài, khi cậu nghiêng người tới, phần cằm sắc lẹm suýt chút nữa đã tì lên vai cô, cậu ghé sát vào để quan sát màn hình hiển thị.
Hơi thở thanh khiết và sạch sẽ bao trùm lấy Nguyễn Kiều.
"Thế... thế nào rồi?"
Luồng khí cậu thở ra bên cổ sượt qua làn da nhạy cảm, cảm giác ngứa ngáy li ti khiến Nguyễn Kiều rụt cổ lại và theo bản năng muốn né sang một bên.
Không ngờ cô cử động thì Thẩm Vọng cũng cử động, cánh tay dài của cậu chống lên khung cửa thang máy, bước chân nhỏ của Nguyễn Kiều không những không tránh được mà tấm lưng còn đập mạnh vào lồng ngực của cậu.
Hormone của giống đực trẻ tuổi khiến cô cảm thấy khó thở, cảm giác bị bao vây kín mít và đầy tính xâm lược này làm cô tê dại cả da đầu, trái tim không tự chủ được mà đập loạn nhịp liên hồi.
Thẩm Vọng dường như không cảm thấy cú va chạm đó có vấn đề gì, hơi thở của cậu chỉ khựng lại trong thoáng chốc, sau đó mặt không đổi sắc đưa ra kết luận đơn giản nhất.
"Cứ yên tâm đi, không phải bị hỏng đâu, có người ở bên dưới đang ấn giữ nên không cho thang máy đi lên."
Không trách Nguyễn Kiều có lòng dạ độc ác hay suy đoán ác ý, nhưng với kinh nghiệm từng bị nhóm nữ chính nhốt vào phòng kho, cô khó lòng mà không liên tưởng theo hướng đó.
"Có phải bọn họ cố ý không?"
Ba người đang trò chuyện cách đó không xa nghe tiếng liền đi tới, đôi mắt Tống Kim Hòa khẽ lóe lên, cô ta ra hiệu cho Dư Dao tiện tay lấy một chiếc ghế đặt ngay chỗ cửa thang máy đang đóng mở để chặn lại.
Chỉ cần cảm biến nhận diện có vật cản ở cửa, thang máy sẽ không thể đi lên, trời sắp tối rồi, nhiệt độ sẽ giảm mạnh mà trên sân thượng lại không có hệ thống điều hòa ổn định nhiệt độ.
Kiều Vi với vẻ mặt đầy khâm phục, cô ta hả hê nói: "Vẫn là Kim Hòa có nhiều ý kiến, lần này cho cô ta biết tay, cho chừa cái tội sáng nay dám đắc ý, thật là đáng đời!"
Dám làm cô ta mất mặt trước mặt anh trai và mấy vị tiên sinh, nợ mới nợ cũ, cô ta sẽ ghi nhớ hết thảy và nhất định phải cho Nguyễn Kiều một bài học mới được.
Ngay cả Dư Dao vốn luôn nhút nhát lần này cũng không nói gì thêm, cô ấy đã thầm mến Cố Minh Sâm bao nhiêu năm nay mà còn chưa kịp tỏ tình, vậy mà Nguyễn Kiều lại là kẻ đến sau nhưng lại chiếm được vị trí ưu tiên...
Tống Kim Hòa nở nụ cười dịu dàng và vô hại: "Có gì đâu, tớ cũng chỉ muốn giúp Vi Vi trút giận thôi, vả lại, quyến rũ bạn trai của người khác là điều không đúng, tớ làm vậy cũng là vì tốt cho cô ta thôi."
Câu nói này khiến Nghê Uyển Di vô cùng tán đồng, gia cảnh của cô ta cũng không hề kém cạnh, lại còn từng có hôn ước với nhà họ Đoạn, tuy không chỉ định rõ là Đoạn Quân Ngạn, nhưng sau đó lại bị hủy hôn một cách khó hiểu.
Dù cho nhà họ Nghê và nhà họ Đoạn đã hủy hôn, điều đó cũng không có nghĩa là Nguyễn Kiều có thể thừa cơ hội này mà dựa vào nhan sắc cùng thủ đoạn để quyến rũ vị hôn phu cũ của cô ta.
Ba người bọn họ người tung kẻ hứng, không ngừng kể tội Nguyễn Kiều, Tống Kim Hòa đứng nghe nhưng không hề phụ họa thêm, bởi vì cô ta còn có những toan tính xa hơn.
Buổi trưa ở tầng một, cô ta đã tận mắt chứng kiến Nguyễn Kiều cùng Tần Phong bước vào thang máy, nam đơn nữ chiếc cùng trải qua một đêm, rất khó để không xảy ra chuyện gì.
Cho dù Tần Phong có kiềm chế được và không có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, thì Nguyễn Kiều cũng sẽ bị người đời chỉ trỏ, một khi thanh danh đã bại hoại thì cô ta sẽ khó lòng mà quyến rũ các vị tiên sinh được nữa.
Hơn nữa, trên sân thượng có biết bao nhiêu thực vật biến dị, Tần Phong chẳng qua chỉ là một dị năng giả cấp một lại còn đang bị thương nặng, liệu họ có thực sự có thể bình an vô sự mà xuống đây không?
Lùi lại một vạn bước mà nói, nếu cây biến dị không giết chết được họ, luồng khí lạnh không làm họ đóng băng, thì đến khi mặt trời mọc ngày mai, họ không chết cũng mất đi nửa cái mạng rồi.
Người muốn nhắm vào Nguyễn Kiều là Kiều Vi, người nhấn giữ thang máy không buông là Nghê Uyển Di, người lấy ghế chặn cửa là Dư Dao, vậy thì chuyện này có liên quan gì đến Tống Kim Hòa cô ta chứ?
Có trách thì hãy trách Nguyễn Kiều đã ngáng đường cô ta.
Mấy người bọn họ vừa hào hứng trò chuyện vừa bàn tán, khi nhắc đến người mình ghét thì có vô vàn chủ đề để nói, mà đâu biết rằng Nguyễn Kiều đã sớm thông qua những dòng bình luận mà biết rõ mọi chuyện.
[Con gái Kim Hòa của tôi thật thông minh quá đi, bày mưu lập kế, chẳng tốn chút sức lực nào đã khiến nữ phụ ngã một vố đau!]
[Không thể nào, cái diễn biến cốt truyện gì thế này?]
[Để tôi xem, kịch bản tập này viết là: Kim Hòa khéo léo đặt bẫy, nữ phụ và nam phụ cùng trải qua một đêm trong luồng khí lạnh tràn về, sau đó bị mọi người bắt gặp trong tình trạng quần áo xộc xệch...]
[Cái gì thế này? Có phải là rác rưởi không vậy?]
[Gõ nhầm chữ rồi, đây là cái gì thế?]
[Nữ chính thần kinh gì thế này, thuần túy là kẻ xấu, người ta là nữ phụ có thù oán gì với cô ta đâu, thậm chí còn giúp cô ta tiếp cận nam chính, vậy mà cô ta lại muốn hại người ta?]
[Đã nói đây là truyện về ác nữ rồi, không thích xem thì không ai ép!]
[Ha ha ha ha... xin lỗi vì tôi đã cười một cách không tử tế, hóa ra cái câu "thông minh quá sẽ bị thông minh hại" là dùng như thế này, Kiều Kiều à cô đừng làm tôi thất vọng nhé!]
[Bé Vọng thật ấm áp quá, biết Tiểu Kiều sợ lạnh nên cố tình dán sát vào để sưởi ấm cho cô ấy, tôi tuyên bố cơ bắp của nam sinh đại học mười chín tuổi là cứng nhất và nóng nhất!]
[Đại sắc nữ tới đây, tất cả mau tránh ra! Tôi ra lệnh cho hai người, lập tức biểu diễn cho tôi một trận kịch hay "outdoor play" trên sân thượng ngay! Tiền thưởng sẽ có rất nhiều!]
[Không có khán giả mà, chán chết đi được...]
[Ai bảo không có khán giả! Chẳng phải tôi đây sao? Còn có đại quân hàng trăm cây biến dị của trẫm nữa, tất cả sẽ không rời mắt mà nhìn chằm chằm bọn họ làm cho đến tận trời đất quay cuồng!]
Nguyễn Kiều đỏ bừng mặt: "..."
Cô nên biết sớm bản tính của những dòng bình luận này là như thế nào rồi mới phải.
Hễ cứ nhắc đến mấy chuyện "nhạy cảm" là chuyện gia đình không còn đau buồn nữa, tình hình quốc tế không còn quan tâm nữa, áp lực cuộc sống cũng tan biến hết, vấn đề phân biệt giới tính vùng miền cũng chẳng còn, bọn họ trò chuyện say sưa, cuồng nhiệt đến mức chẳng còn biết trời trăng mây đất là gì nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



