Hai người nhìn nhau, giằng co vài giây, Thẩm Hi Hi bỗng nhiên bật cười.
Trên gương mặt ba tuổi ấy, phần thịt má bị ép nhô lên cao, đôi mắt nai tròn xoe cong thành hai chiếc trăng lưỡi liềm nhỏ, cười lên trông vô hại hết chỗ chê.
Nhưng Phó Mặc Thường lại cảm thấy nụ cười đó chẳng có chút thiện ý nào cả.
"Phó Mặc Tầm."
Con bé dùng giọng điệu non sữa nói: "Anh có biết cô tôi thích nhất cái gì không?"
Yết hầu Phó Mặc Tầm chuyển động, điềm nhiên đáp: "Cái gì?"
"Chiến thắng."
Thẩm Hi Hi trèo khỏi đống tài liệu, nhảy phắt lên đùi anh, sát lại cực gần mặt anh, còn vươn tay kéo lấy chiếc cà vạt của anh, khẽ lắc lư.
"Cô ấy thích chiến thắng, thích nhìn đối thủ bị cô ấy giẫm dưới chân, thích những kẻ tự cho là đúng cuối cùng phải quỳ gối cầu xin cô ấy."
Phó Mặc Tầm cúi đầu nhìn thẳng vào cục bông nhỏ trước mặt, lúc này trong đôi mắt lẽ ra phải rất ngây thơ đáng yêu ấy lại tràn ngập sự khiêu khích và quyết tâm nắm chắc phần thắng không nên có ở độ tuổi này.
"Anh cứ chờ đấy."
Con bé giơ bàn tay nhỏ nhắn vỗ vỗ vào mặt Phó Mặc Tầm, hệt như đang dỗ cún con.
"Ngày cô tôi trở lại, người đầu tiên cô ấy thu thập chính là anh."
Nói xong, con bé nhảy phắt xuống đất, xoay người chạy thẳng về phía Thẩm Lăng đang đứng ở cửa, đôi chân ngắn cũn chạy nhanh thoăn thoắt.
Thẩm Lăng cúi người định bế con bé lên, nhưng con bé lại xua xua tay, tự mình lạch bạch chạy ra đến cửa, rồi đột nhiên quay đầu lại, bồi thêm một câu:
"Phó Mặc Tầm, ba giờ chiều nay tôi sẽ lại tới nữa, nhớ đợi tôi ở văn phòng đấy. Phải rồi, nhớ chuẩn bị sữa tươi nhé, phải là vị dâu tây đấy."
"Tổng giám đốc Phó, hẹn gặp lại."
Thẩm Lăng gật đầu mỉm cười với Phó Mặc Tầm, cúi người bế Thẩm Hi Hi lên rồi quay người bước đi, để lại một mình Phó Mặc Tầm ở trong phòng họp.
Phó Mặc Tầm tựa lưng vào ghế, nhìn tập tài liệu bị đè nhàu nát trên bàn, lại nhìn cả đùi mình hãy còn hằn lại hai dấu giày nhỏ, bỗng nhiên bật cười khẽ một tiếng.
Thú vị, quá ư là thú vị.
Đứa cháu gái của người phụ nữ đó dường như còn thú vị hơn cả cô ta.
Hai giờ rưỡi chiều, trợ lý đặc biệt của Phó Mặc Tầm là Lý Mục đứng chờ ở cửa, vẻ mặt bất đắc dĩ như muốn chết tâm.
Chẳng mấy chốc, một chiếc Bentley màu đen từ từ chạy tới, dừng lại vững chãi ngay trước cửa.
Cửa xe mở ra, Thẩm Lăng từ ghế lái bước xuống, khoác trên mình bộ âu phục cắt may vừa vặn, vẫn là dáng vẻ ôn nhuận như ngọc ấy.
Tiếp đó anh mở cửa ghế sau, bế Thẩm Hi Hi từ trong xe ra.
Con bé này trong khoảng thời gian ngắn thế mà còn đổi cả tạo hình, khác một trời một vực với phong cách công sở buổi sáng, mặc một chiếc váy công chúa phồng màu hồng, phối cùng quần tất trắng, đôi giày da nhỏ được đánh bóng loáng, trên đầu còn cài một chiếc kẹp tóc hình vương miện nhỏ nạm kim cương.
Thế nhưng trên mặt con bé lại chẳng có chút vui vẻ nào, mặt không biểu cảm để cho Thẩm Lăng bế.
Lý Mục vội vàng bước lên chào đón, cố gắng nặn ra một nụ cười chuyên nghiệp lại thân thiện:
"Phó tổng giám đốc Thẩm, tiểu... tiểu tiểu thư, tổng giám đốc Phó đang đợi hai người trong văn phòng ạ."
Thẩm Hi Hi liếc anh ta một cái, ánh mắt đó lạnh ngùng làm sao.
Lý Mục siết chặt tim gan, sống lưng trong phút chốc vã ra một tầng mồ hôi lạnh.
Rõ ràng trước mặt chỉ là một đứa trẻ ba tuổi, sao ánh mắt nhìn anh ta lại hệt như cách ông chủ nhìn những cấp dưới bất tài vô dụng thế này chứ?
Anh ta thế nào lại bị ông chủ huấn luyện đến mức mắc chứng PTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn) rồi cơ chứ?
Thang máy chuyên dụng của tổng tịch đi thẳng lên tầng ba mươi sáu, cửa văn phòng của Phó Mặc Tầm đang mở.
Anh ngồi trên sofa, trên bàn trà phía trước đã bày sẵn một chai sữa dâu lớn, một hộp bánh quy hình động vật và cả một phần macaron được đóng gói vô cùng tinh xảo.
Thẩm Hi Hi vừa bước vào cửa, ánh mắt liền rơi thẳng lên chai sữa dâu đó, khóe môi không nhận ra được mà giật giật.
Phó Mặc Tầm vậy mà lại dùng chai sữa dâu 9 tệ 9 ở cửa hàng tiện lợi để qua quýt cho xong chuyện với cô.
Phó Mặc Tầm nghiêng đầu nhìn ra cửa: "Đến rồi à?"
"Ừ."
Thẩm Hi Hi giãy ra khỏi lòng Thẩm Lăng, bước đôi chân ngắn chạy đến trước ghế sofa, dùng cả tay lẫn chân trèo lên.
Lần này động tác ngược lại vô cùng trôi chảy, chỉ là chiếc váy quá phồng khiến lúc trèo suýt chút nữa mất thăng bằng lật ngửa ra sau, khung cảnh có chút chật vật.
Phó Mặc Thường theo phản xạ vươn tay định đỡ con bé một cái, đầu ngón tay vừa chạm vào cánh tay liền bị con bé vỗ cho một cái bốp hất ra.
"Đừng có động chạm, tôi có bệnh sạch sẽ đấy."
Thẩm Hi Hi ngồi ngay ngắn lại, phủi phủi những nếp nhăn trên váy, vẻ mặt vô cùng chê bai.
"..."
Bàn tay của Phó Mặc Tầm cứng đờ giữa không trung, khóe môi hơi co giật, đành bất lực thu tay về.
Thẩm Lăng đứng ở cửa đang cực lực nín cười, thậm chí chỉ đành dùng động tác ho khan giả vờ để che giấu.
Thẩm Hi Hi đi thẳng vào vấn đề, ngón tay bụ bẫm chỉ thẳng vào bàn trà: "Hợp đồng đâu?"
Phó Mặc Tầm mặt không biểu cảm, ra vẻ cao ngạo lạnh lùng, cố tình giả vờ ngây ngốc: "Hợp đồng gì cơ?"
"Đương nhiên là hợp đồng khu đất rồi. Tiểu não của anh bị đại đại não tống cổ đi du lịch rồi à hả, Phó Mặc Tầm?"
Thẩm Hi Hi cầm chai sữa dâu lên, vặn nắp mấy cái không mở ra được, lại chê bai đặt phịch xuống, "Tôi muốn xem hợp đồng chuyển nhượng giữa các anh và chính phủ. Tập đoàn Phó thị của các anh có phải chuyên làm bất động sản đâu, tranh giành mảnh đất này làm gì? Định bán chuyển nhượng lại cho bên khác à? Anh đã tìm được mối để sang tay chưa?"
Thẩm Lăng che mặt lại, lúc Thẩm Cẩn Nhiên sát phạt tứ phương quả nhiên là phanh lại không kịp, cái miệng ấy có mười Phó Mặc Tầm cũng không đủ để cô mắng độc địa.
Giấu ư? Hoàn toàn không giấu nổi một chút nào.
Ánh mắt Phó Mặc Tầm lập tức thay đổi.
Anh nghiêm nghị nhìn chằm chằm cục bột nhỏ này, cố gắng tìm kiếm bất kỳ sơ hở nào từ trên mặt con bé.
Những lời chuyên nghiệp như vậy, sao có thể thốt ra từ miệng một đứa trẻ ba tuổi chứ?
Thế nhưng Thẩm Hi Hi chỉ ngồi đó, lắc lư đôi chân ngắn ngủn, trông vừa ngây thơ lại vừa vô tội, hoàn toàn không có lấy nửa điểm sơ hở.
"Sao em lại biết tôi muốn sang tay?" Phó Mặc Tầm nhíu mày, gương mặt lạnh lùng tuấn tú trầm xuống một độ.
"Đoán đấy."
Thẩm Hi Hi chọc chọc lên bề mặt da thật của chiếc ghế sofa, ra vẻ ông cụ non nghiêm túc nói.
"Tập đoàn Phó thị của các anh chủ doanh nghiệp là công nghệ và tài chính, mảng bất động sản năm ngoái lỗ tận ba trăm triệu.
Vị trí mảnh đất đó lại quá heo hút, làm khu thương mại thì không có lời, làm nhà ở thì các anh lại chẳng có kinh nghiệm gì.
Ngoại trừ việc sang tay kiếm chênh lệch giá, tôi chẳng thể nghĩ ra tổng giám đốc Phó đây còn lý do gì khác để bỏ ra hai mươi bảy tỷ đi tranh giành một mảnh đất rác chẳng có chút giá trị nào đối với anh."
Phó Mặc Tầm ngẩn người ra trước, im lặng ba giây, đôi đồng tử màu hổ phách chuyển động, trong lòng lại như có một tiếng sấm nổ vang trời.
Cục cưng nhỏ này, thế mà đến cả báo cáo tài chính năm ngoái của tập đoàn Phó thị cũng biết ư?
Lại còn có thể phân tích chính xác giá trị khu đất, xác định đây thật sự chỉ là một đứa trẻ ba tuổi sao?
Càng nhìn anh lại càng cảm thấy có gì đó sai sai, quá mức bất thường.
Mang trên mình một gương mặt cực kỳ đáng yêu, dùng cái giọng ngọt sữa nói ra những lời đánh giá thương mại chuyên nghiệp như thế, chẳng lẽ đã bị Thẩm Cẩn Nhiên hồn xuyên rồi chắc?
Cho dù anh chưa từng đọc tiểu thuyết hay xem phim truyền hình, thế nhưng một kẻ nắm giữ đế chế thương mại như anh vẫn có chút nhận thức này chứ.
Dù bị những suy đoán của chính mình làm cho kinh ngạc đến ngơ ngác, thế nhưng anh lại càng muốn giải đáp nghi vấn trong lòng mình hơn.
Chi bằng lấy thứ gì đó ra để thăm dò con bé xem sao?
Phó Mặc Tầm thầm tính toán trong lòng, bỗng nhiên đứng dậy đi đến bàn làm việc, cầm một xấp tài liệu xoay người đưa đến trước mặt Thẩm Hi Hi:
"Xem thử đi."
Thẩm Hi Hi tiếp lấy, bàn tay tuy bụ bẫm nhưng vô cùng linh hoạt lật mở ra.
Hai mươi phút sau, con bé ngẩng đầu lên, khẽ nhíu đôi mày nhỏ: "Bộ phận pháp chế của các anh do ai viết vậy hả?"
"'Do hai bên thương lượng xác định' thương lượng cái đầu anh ấy chứ, đây là chừa đường lui định hố khách hàng phía sau à? Pháp chế của tập đoàn Phó thị các anh chỉ có trình độ thế này thôi sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)