Mạnh Tinh Dã ngồi sát rạt bên cạnh Thẩm Hi Hi, một luồng hương bạc hà tươi mát phảng phất bay vào khoang mũi cô bé, vô cùng phù hợp với hình tượng nam thần đẹp trai có chút phảng phất nét thiếu niên bất kham của cậu.
Mà hễ cứ đụng đến lĩnh vực chơi game, cái vẻ kiêu ngạo, tưng tửng và bất cần đời kia của cậu ta sẽ lập tức biến mất, thay vào đó là một sắc mặt vô cùng nghiêm túc, không hề đánh mất phong thái của một tuyển thủ chuyên nghiệp, hoàn toàn khác một trời một vực so với lúc nãy và khi ở trong livestream.
Thẩm Hi Hi nhìn chằm chằm màn hình, biểu cảm trên gương mặt nhỏ nhắn chẳng mấy thay đổi, nhưng trong lòng thì đã ghi nhớ rõ mồn một từng thao tác quy trình rồi.
"Nghe hiểu chưa?"
Mạnh Tinh Dã giơ tay định vò lấy chỏm tóc nhỏ nhắn nghịch ngợm của cô bé, nhưng đưa tay lên nửa chừng thì lại ngượng ngùng buông xuống, dù sao đó cũng chẳng phải đứa trẻ bình thường mà là "kim chủ" của cậu cơ mà.
Lỡ đâu cái tay táy máy này vò mạnh quá làm hỏng mất...
Nghĩ đến đây, cậu vội vàng thu tay về, cả người không kìm được mà rùng mình một cái.
Thẩm Hi Hi tập trung cao độ nhìn màn hình, bình thản đáp: "Hiểu rồi."
"Thế thì thử xem nào?"
Mạnh Tinh Dã đẩy con chuột về phía cô bé, chờ đợi để xem cô bé làm trò cười.
Thẩm Hi Hi click mở một ván đấu thường, gia nhập trận chiến, rồi thong thả thao tác.
Ngón tay cô bé quá ngắn, với không tới bàn phím, mỗi khi cần ấn phím Q là phải rời tay khỏi chuột, mò mẫm mãi trên bàn phím mới tìm được vị trí phím, ấn xong lại vội vàng đặt lại lên chuột, động tác chậm chạp hệt như con sên.
Mạnh Tinh Dã đứng bên cạnh nhìn, nhịn cười đến mức toàn thân khó chịu, chỉ hận không thể cuộn tròn người lại, co rúm mà run lẩy bẩy.
Cảnh tượng này trông đáng yêu quá mức chịu đựng, đôi bàn tay mập mạp ngắn ngủn cứ chới với trên bàn phím hết lần này đến lần khác, hệt như cái móng vuốt mèo con đang cào cào đồ vật, vừa ngốc nghếch vừa cưng xỉu.
Thế nhưng, nhìn được một lúc thì cậu ta hoàn toàn cười nổi nữa, biểu cảm trên mặt từ trêu chọc dần chuyển sang kinh ngạc, cuối cùng đọng lại thành chấn động.
Thao tác của cô bé tuy chậm, nhưng không có lấy một bước nào đi sai.
Lúc nào thì nên đi rừng, lúc nào nên ra đường giữa hỗ trợ, lúc nào nên rút lui, trong đầu cô bé đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Đến phút thứ sáu, người đi rừng của phe địch sang cướp rừng.
Thẩm Hi Hi đang đánh bùa đỏ, bàn tay nhỏ bụ bẫm vững vàng đặt trên chuột, đôi mắt dán chặt vào màn hình, đến cả một cái chớp mắt cũng chẳng thèm chớp.
"Hắn ta tới rồi."
Giọng điệu cô bé nhạt thếch, chẳng mảy may hoảng hốt chút nào.
Mạnh Tinh Dã vội vàng chồm sát vào xem, trên màn hình hoàn toàn chẳng thấy lấy một bóng dáng của người đi rừng bên địch, cậu ta đầy vẻ khó hiểu:
"Sao nhóc biết hay vậy? Hắn ta còn chưa thò mặt ra cơ mà?"
"Vừa nãy hắn ta lộ diện ở đường trên, bây giờ đường trên không có ai, lính cũng đã đẩy sang bên này rồi, chắc chắn hắn ta xuống cướp rừng."
Thẩm Hi Hi đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên, vừa nói vừa thao tác, tự nhiên hệt như một lão làng đã trải qua trăm trận chiến.
Lời vừa dứt, người đi rừng của phe địch quả nhiên từ trong bụi cỏ chui vọt ra, lao thẳng về phía bùa đỏ.
Thẩm Hi Hi không hoảng không loạn, lăn cầu tuyết lao tới trước làm chậm tốc độ của kẻ địch, sau đó vừa đánh thường vừa rút lui về hướng trụ phòng thủ nhà mình, bước chân uốn lượn như rắn lướt, ranh mãnh không chịu được.
Tướng đi rừng phe địch rượt theo hai bước, hoàn toàn không tóm được cô bé, đành phải tức tối chửi bới vài câu rồi bỏ cuộc, quay người đi ăn mấy con quái rừng khác.
Mạnh Tinh Dã trân trân trợn tròn mắt, cái miệng há to suýt nữa thì nhét lọt cả một quả trứng gà.
Thế này mà nhóc bảo là người mới á?
Cái kiểu né chiêu này, cái nhãn quan chiến thuật này, chắc khối tay kỳ cựu cũng phải tự thấy hổ thẹn ấy chứ.
Cậu hoài nghi sâu sắc rằng vị tiểu tổ tông này cố tình giả vờ làm gà mờ để chơi khăm mình!
Đến phút thứ mười, Thẩm Hi Hi dọn xong rừng, trực tiếp rảo bước xuống đường dưới hỗ trợ.
Cô bé phục kích sẵn trong bụi cỏ, đợi xạ thủ đối phương dâng cao, lúc xạ thủ địch vừa rướn người lên phía trước, cô bé ngay lập tức lăn cầu tuyết lao tới, phối hợp nhịp nhàng cùng bộ đôi đường dưới nhà mình, tung một bộ chiêu thức mượt mà, trực tiếp hốt gọn hai mạng double kill.
Mạnh Tinh Dã vẫn đang chìm đắm trong cơn chấn động kéo dài, đại não ong ong lên từng hồi, mất một lúc lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.
"Vãi chưởng" ba tuổi!
Mấy người đồng đội đứng bên cạnh đã sớm xúm lại vây xem từ bao giờ, ai nấy đều vươn dài cổ ra, trố tròn hai mắt nhìn trân trân.
"Vãi đạn anh Dã, đứa trẻ này chơi lần đầu mà đỉnh thế á?"
"Anh chắc là con bé chưa chơi bao giờ chứ? Cái nhãn quan này, cái cách né skill này nữa!"
"Buồn ngủ rồi à?" Mạnh Tinh Dã cuối cùng cũng hoàn hồn trở lại.
"Chưa."
Thẩm Hi Hi vừa nói vừa đặt tay trở lại vị trí cũ trên chuột, tiếp tục thao tác.
Kết thúc một ván, trên màn hình hiện lên bảng chiến tích: 5 mạng hạ gục, 2 lần nằm xuống, 8 lần hỗ trợ, điểm đánh giá S-, hoàn toàn Carry nguyên cả trận đấu.
Thẩm Hi Hi quay đầu lại, với vẻ mặt vô cùng bình thản nhìn Mạnh Tinh Dã: "Thế nào? Tạm ổn chứ?"
Thực chất trong đầu Mạnh Tinh Dã lúc này đã nổ tung bùm bụp, muôn vàn cảm xúc nghẹn ứ ở cổ họng, chẳng biết phải thốt lên câu gì cho phải.
Thế này mà gọi là tạm ổn á, đây phải gọi là đỉnh chóp luôn rồi chứ lị!
Chỉ tiếc là con bé mới có ba tuổi đầu, lại còn là kim chủ của cậu ta nữa, chứ không thì cậu ta đã nhất định phải lôi kéo bằng được về dưới trướng rồi.
Đúng là một cục bột báu vật!
Cậu mất tự nhiên hắng giọng một tiếng, cố gắng vớt vát chút thể diện: "Cái đó... nhóc chơi khá phết đấy, miễn cưỡng cho qua cửa vậy."
Thẩm Hi Hi biếng nhác chẳng thèm bóc mẽ cậu ta, tiếp tục cất lời: "Thế còn anh?"
"Tôi làm sao?"
"Anh chơi một ván đi, tôi đứng xem cạnh bên."
Mạnh Tinh Dã nhướng mày, hừng hực khí thế trở lại.
Đã đến lúc phải khoe trọn kỹ thuật thật sự rồi, để cho tiểu gia hỏa này mở rộng tầm mắt xem thế nào là thực lực đỉnh cao của "bố rừng" nhà nhóc!
"Được, để anh cho nhóc mở mang tầm mắt thế nào là đi rừng đỉnh thực thụ, nhìn cho kỹ vào, đừng có chớp mắt đấy."
Cậu đắc ý ngẩng cao cằm, click chọn chế độ đấu hạng, quất ngay vị tướng đi rừng sở trường nhất của mình, lao vào trận chiến, vẫn là chế độ chơi đơn.
Đến phút thứ mười lăm, một pha giao tranh tổng then chốt bùng nổ, ba người phe địch đuổi đánh xạ thủ nhà bọn họ, Mạnh Tinh Dã dứt khoát lao vào vòng chiến, thao tác xuất thần nhập hóa, dịch chuyển lướt lách, tung kỹ năng liên hoàn mượt mà trơn tru như nước chảy mây trôi, một chọi ba phản sát hai mạng, cuối cùng trốn thoát trong gang tấc với lượng máu cạn khô.
Mấy đứa đồng đội đứng bên cạnh hò reo nhảy múa tưng bừng, hú hét inh ỏi như gà mái đẻ.
"YES! Hưm~ Có ngầu không nào?"
Mạnh Tinh Dã khẽ hừ mũi một tiếng, hất hất tay, ngả người dựa sát vào lưng ghế, hai tay khoanh trước ngực, vắt chéo chân, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy tếu táo, ánh mắt đắc ý hướng về phía Thẩm Hi Hi, chỉ chờ nghe những lời trầm trồ kinh ngạc từ cô bé.
Kết quả là, cậu lại nghe được lời nhận xét "chí mạng" nhất từ trước tới nay.
Thẩm Hi Hi thong thả lên tiếng: "Pha giao tranh tổng vừa rồi, đáng lẽ anh nên cắt hàng sau trước."
Chẳng có màn tung hoa vỗ tay tán thưởng như trong tưởng tượng, chỉ có một gáo "nước lạnh" hất thẳng từ trên đầu dội xuống.
Lòng Mạnh Tinh Dã thắt lại một nhịp, cái gương mặt đẹp trai vừa nãy còn đang cười rạng rỡ bỗng chốc rạn nứt vỡ vụn, làn da trắng ngần chuyển hóa thành màu đen như đít nồi, cơ thể đang thả lỏng bỗng cứng đờ lại, hai tay cũng thuận thế buông thõng xuống.
Cậu hoàn toàn không dám tin vào tai mình: "Nhóc... nói gì cơ?"
Thẩm Hi Hi chỉ ngồi ở đó, đôi chân ngắn lủng lẳng đung đưa, cặp mày nhỏ nhíu lại, giọng nói non nớt nhưng rành mạch rõ ràng:
"Xạ thủ nhà địch đứng xa tít đằng sau thế kia, lại chẳng có hỗ trợ bảo kê, anh không chịu cắt hắn ta trước, để mặc hắn đi xả sát thương vào xạ thủ nhà mình, thế thì giao tranh tổng thể nào cũng thua."
Cô bé ngừng lại một nhịp, tiếp tục bồi thêm nhát dao chí mạng vào tim cậu.
"An hlao vào đấm hàng trước làm gì, dù có đổi được hai mạng đi chăng nữa thì xạ thủ nhà mình đã ngỏm rồi. Ba người còn lại của mình đánh hai đứa bên kia, tính ra chẳng có lời chút nào đâu."
Mạnh Tinh Dã há hốc miệng, muốn cãi lại, nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại thì... con bé nói quá chuẩn luôn!
Pha giao tranh tổng lúc nãy, quả thực là cậu ta quá nôn nóng, cứ mải chăm chú biểu diễn kỹ năng mà quên bố mất nhiệm vụ cắt hàng sau, nếu như làm đúng theo lời nhóc con này nói, ván giao tranh đã sớm thắng từ đời nào rồi, lại còn chẳng phải hy sinh oan uổng thêm hai mạng nữa chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)