Một giọng nam khác vang lên: “Là không thích ăn đồ ăn, hay chỉ thích ăn đồ do một người nào đó làm?”
Thẩm Dạng Thanh cứng đờ nhìn về phía phát ra âm thanh.
Bảy người đàn ông với tư thế khác nhau ngồi trong phòng bệnh của cô, như bảy pho tượng, nụ cười nửa như cười nửa như không nhìn chằm chằm vào cô.
Người lên tiếng chính là Phó Yến Tư ngồi ở vị trí trung tâm.
Cũng chính là anh cả năm xưa - Thẩm Tư Trầm.
Trái tim Thẩm Dạng Thanh từng chút một lạnh xuống.
Quả nhiên không phải ảo giác.
Phó Hàn Kiêu hung hăng trừng Phó Yến Tư một cái: “Vợ à, mình đừng để ý đến gã oán phu này, uống canh đi~”
Cô chán ghét hất văng cái muỗng, làm bộ xuống giường, nhưng chân phải lại truyền đến một cơn đau nhói!
“Ây da, em đừng có cử động lung tung! Cổ chân phải của em bong gân rất nghiêm trọng, không gãy xương đã là may lắm rồi, bác sĩ dặn phải tĩnh dưỡng, nếu không dễ để lại di chứng đó!”
Phó Hàn Kiêu đỡ cô trở lại giường, cau mày nói: “Em quên mình gặp tai nạn xe rồi sao? Mau nằm nghỉ đi.”
Thẩm Dạng Thanh trở tay tát anh một cái: “Đủ rồi! Đừng diễn nữa!”
Phó Hàn Kiêu không kịp phòng bị, bị đánh lệch mặt, ôm má: “Em đánh anh?”
Anh đỏ hoe mắt, giọng nghẹn ngào: “Hai đứa mình mới đăng ký kết hôn được ba ngày, vậy mà em đã đánh anh rồi sao?”
Thẩm Dạng Thanh: “…”
“Không sao đâu, em út.” Người đàn ông ngồi trên sofa hả hê nói: “Em ấy không chỉ đánh em đâu, còn sẽ giết em nữa cơ.”
Thẩm Dạng Thanh cười lạnh: “Tiếc là tôi không có cơ hội giết anh ta.”
Nhập cư đã rơi vào bẫy, chạy trốn không thoát, còn què mất một chân, không nơi nào để đi.
Nhưng kẻ thua cuộc thì vẫn là thua cuộc, cô dám làm thì cũng dám nhận.
Thẩm Dạng Thanh nằm trở lại giường, không vùng vẫy nữa: “Đừng nói nhảm nữa, giết tôi đi.”
Vừa dứt lời, bảy người đàn ông như những binh sĩ được huấn luyện bài bản tiến đến bên giường cô, cùng với Phó Hàn Kiêu, chĩa súng vào cô.
Tám họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào đầu cô.
“Khoan đã.”
Thẩm Dạng Thanh giơ tay lên, nghi hoặc chỉ vào Phó Hàn Kiêu: “Vì sao anh cũng muốn giết tôi? Anh chẳng phải là diễn viên nhận tiền của họ sao?”
Phó Hàn Kiêu với dấu năm ngón tay đỏ rực trên mặt, vô tội chớp chớp mắt: “Thẩm Dạng Thanh, em cũng từng hại anh mà, hay là em nghĩ cho kỹ lại xem?”
Thẩm Dạng Thanh: “…”
Trong đầu cô bỗng lóe lên hình ảnh cậu bé nhỏ hơn cô một tuổi năm đó.
Chẳng lẽ anh chính là…
“Nhớ ra rồi à?” Phó Hàn Kiêu thấy sắc mặt cô biến đổi, nụ cười càng ngọt ngào hơn: “Chính em đã khiến anh từ một cậu thiếu gia sống trong nhung lụa, biến thành sản phẩm của bọn buôn người ở Hồng Tinh, bị bán sang Lam Tinh, suýt nữa không sống nổi đến hôm nay.”
Thẩm Dạng Thanh: “…”
“À, còn nữa!”
Phó Hàn Kiêu hào hứng móc từ trong túi ra một viên sỏi cuội màu trắng sữa: “Đây là viên đá năm đó em bảo anh nhặt cho em. Giờ vật trả lại cho chủ.”
Viên đá ấm nóng được đặt vào lòng bàn tay Thẩm Dạng Thanh, chẳng nặng bao nhiêu.
Nhưng Thẩm Dạng Thanh lại không thở nổi.
Cô đờ đẫn: “Vậy nên ngay từ đầu, anh đã biết tôi và anh…”
Phó Hàn Kiêu gật đầu: “Đúng.”
“Vậy tại sao anh còn ở bên tôi?”
“…”
Cơn giận bùng lên ngút trời, Thẩm Dạng Thanh túm chặt cổ áo Phó Hàn Kiêu, run rẩy chất vấn: “Vì sao anh còn cưới tôi???”
Phó Hàn Kiêu mặc cho cô kéo giật, lạnh lùng hỏi ngược lại: “Chúng ta yêu nhau thật lòng, sao lại không được?”
Cảm giác ghê tởm sắc bén như một con dao, từ đỉnh đầu bổ thẳng xuống người Thẩm Dạng Thanh!
Cô tức đến run rẩy, đầu ngón tay lạnh ngắt, ôm lấy chút hy vọng cuối cùng, giọng run run hỏi: “Vậy giấy chứng nhận anh đã thắt ống dẫn tinh thì sao?”
Vừa hỏi, cô vừa ghé sát mắt anh, khát khao đến tột cùng được nhìn thấy một chút chân thành trong đôi mắt ấy.
Nhưng trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh, cô chỉ thấy chính dáng vẻ thất thố của mình.
“Giả.” Ánh mắt Phó Hàn Kiêu nhuốm ý cười: “Anh lừa em đó.”
Thẩm Dạng Thanh suy sụp ngã người xuống giường, nhưng ngay giây sau, cô như một con sư tử cái nổi điên, lao về phía Phó Hàn Kiêu, tung cho anh một cú đấm thật mạnh!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)