Bạch Phong chỉ cảm thấy mình ngày càng không hiểu nổi.
Sau khi chiến hạm hạ cánh, Tạ Tiêu Châu liền dặn Bạch Phong đưa cô đến phòng của mình trước.
Còn dặn đi dặn lại Lạc Phùng Đăng tuyệt đối không được chạy lung tung.
Dù sao cũng còn hai ngày, muốn xóa bỏ nghi ngờ của anh thì cũng phải chờ đúng cơ hội.
Nhưng cô quên mất mình đang… trốn việc. Khi Giang Kỵ Nghiêu gọi tới, rõ ràng là đang rất tức giận.
“Lạc Phùng Đăng! Cô chạy đi đâu rồi? Sáng cũng không ăn, không để lại bất cứ tin tức nào, cô đây là trốn việc đấy, cô có biết không?”
Hắc Hoa đứng bên cạnh nghe mà lông cũng dựng cả lên.
Giang Kỵ Nghiêu đúng là một Diêm Vương sống.
Lạc Phùng Đăng đưa quang não ra xa thêm chút.
“Tôi quên nói với anh, có việc đột xuất, ngày kia tôi sẽ quay lại.”
Giang Kỵ Nghiêu hít sâu một hơi, trầm giọng hỏi: “Cô đi đâu?”
Nghe cô nói là đang ở cùng Tạ Tiêu Châu, cái tính như bà mẹ già của anh lại bùng nổ.
“Lạc Phùng Đăng, tôi đã nói rồi, bảo cô tránh xa Tạ Tiêu Châu ra, cái tính phản nghịch này, nói gì cũng không nghe phải không?”
“Cô theo cậu ta vào quân khu rồi, lỡ thân phận bị phát hiện thì làm sao?”
“Rốt cuộc cậu ta có gì tốt mà khiến cô bây giờ một bước cũng không rời khỏi cậu ta như thế???”
Bên kia quang não, Giang Kỵ Nghiêu gào xong đột nhiên im lặng. Ngay cả anh cũng cảm thấy mình ngày càng không giống chính mình.
Chỉ cần dính đến chuyện của Lạc Phùng Đăng, anh luôn không khống chế được bản thân.
Đợi anh trút giận gần xong, Lạc Phùng Đăng mới chậm rãi mở miệng.
“Anh ta có việc cần nhờ tôi, bảo tôi giúp một tay. Anh đừng lo, tôi tự có chừng mực, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
“Bây giờ anh ta đang nghi ngờ tôi, nếu tôi không xóa bỏ được sự nghi ngờ đó, sau này mới thật sự gặp rắc rối lớn.”
Nghe cô giải thích như vậy, Giang Kỵ Nghiêu mới miễn cưỡng coi như đồng ý. Hai người nói thêm vài câu rồi mới cúp máy.
Thực ra Lạc Phùng Đăng rất rõ, Tạ Tiêu Châu nói thì nói là để bảo vệ cô, nhưng trên thực tế chính là giám sát.
Ngay cả trước cửa phòng cũng có người được sắp xếp canh gác. Lạc Phùng Đăng dù có muốn ra ngoài cũng không có cách nào.
May mà có Hắc Hoa ở bên bầu bạn, cứ thế chờ mãi cho đến tối, người mới quay về.
Tạ Tiêu Châu kết thúc buổi diễn luyện, đang chuẩn bị trở về thì bị Phương Cố Dũng gọi lại.
“Tiểu Châu, nghe nói cậu đưa cô Lạc tới rồi à?”
Tạ Tiêu Châu tuy biết chuyện này không thể giấu được lâu, nhưng vẫn bất ngờ vì Phương thượng tướng nói thẳng thắn như vậy.
“Vâng… nhiệm vụ bên học viện, họ theo dõi tôi có về qua đêm hay không.”
Anh bất đắc dĩ cười cười.
Phương Cố Dũng cười sảng khoái: “Vậy thì đúng lúc rồi, buổi thử luyện ngày mai để cô Lạc cũng tới thử xem. Biểu hiện của cô ấy ở đại hội dị năng rất xuất sắc, mấy binh lính phía dưới đều muốn mở mang tầm mắt.”
Tạ Tiêu Châu khẽ nhíu mày: “Phương thượng tướng, cô ấy là quản lý ký túc xá của học viện. Chưa có sự cho phép của trường mà để cô ấy tham gia thử luyện của quân khu, lỡ như có chuyện gì thì…”
Phương Cố Dũng mang vẻ mặt “tôi hiểu hết”, vỗ vỗ vai anh.
“Biết cậu lo cho cô giáo Lạc của cậu, nhưng yên tâm đi, chúng tôi đều có chừng mực, sẽ không gây ra tổn thương gì đâu.”
Chẳng đợi Tạ Tiêu Châu từ chối, ông đã quyết định luôn chuyện này.
“Vậy quyết định thế nhé, về nói chuyện cho tốt với cô giáo Lạc đi.”
Môi Tạ Tiêu Châu mím chặt, quay về nơi ở thì thấy Lạc Phùng Đăng đã tự giác nằm trên giường ngủ say.
Đúng là không có lương tâm, còn nói sẽ theo dõi xem anh có về qua đêm hay không, kết quả bản thân lại ngủ trước.
Cuối cùng Tạ Tiêu Châu vẫn không nỡ đuổi cô xuống giường, tự ôm chăn ngủ trên sofa.
Ngày hôm sau, Lạc Phùng Đăng còn chưa tỉnh hẳn đã bị Tạ Tiêu Châu gọi dậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


