Bạch Phong khẽ gật đầu với cô, rồi cũng theo sau đi ra.
Lạc Phùng Đăng có chút khó hiểu, chẳng lẽ mình nhìn nhầm?
Sao cô lại thấy Tạ Tiêu Châu có hai quầng thâm mắt vậy?
Hắc Hoa ngồi xổm trên bàn, vừa liếm lông vừa nói: [Ký chủ, người không biết đâu, bây giờ trong trường đã có cả hội fan hậu viện của cô rồi.]
“Để làm gì chứ? Tôi có phải minh tinh đâu, cũng không phải Hoắc Nhĩ, cần cái đó làm gì?”
Lạc Phùng Đăng hoàn toàn không để tâm, ngồi xuống ăn bữa sáng.
[Còn không phải vì ký chủ mở ra tiền lệ của học viện Ascali sao. Beta không còn chỉ là phụ thuộc dưới chân Alpha nữa, người ủng hộ đương nhiên là nhiều.]
[Nhưng tôi thấy ký chủ vẫn nên thu liễm một chút, nếu bị phát hiện thân phận thật thì rắc rối to.]
Lạc Phùng Đăng gật đầu.
“Ừ, tôi biết rồi. Bảng nhiệm vụ hôm nay đã làm mới chưa?”
[Ký chủ, nhiệm vụ hôm nay là xóa bỏ nghi ngờ của Tạ Tiêu Châu đối với cô, thời hạn là hai ngày, phần thưởng là gia hạn tuổi thọ 3 ngày.]
“Xóa bỏ nghi ngờ của anh ta? Anh ta đã nghi ngờ tôi rồi à?”
Lạc Phùng Đăng nhớ lại những hành vi trước đó của mình, cảm thấy chưa đến mức khiến anh nghi ngờ.
Hắc Hoa nghiêng đầu: [Hôm qua tại đại hội dị năng, Phương Cố Dũng đi cùng anh ta là để chọn hạt giống tốt đưa vào quân đội trọng điểm bồi dưỡng.]
[Ký chủ lộ ra bản lĩnh như vậy đã khiến bọn họ chú ý rồi, Tạ Tiêu Châu đang âm thầm điều tra cô.]
Hắc Hoa cũng nhảy phốc lên vai cô.
Phía sau khu ký túc xá có bãi đỗ chuyên dụng, Lạc Phùng Đăng liếc mắt đã thấy Tạ Tiêu Châu đang chuẩn bị lên tàu.
May mà hôm qua hấp thụ không ít dị năng của Thẩm Lan Tẫn, vẫn còn dùng được.
Thân hình cô lóe lên một cái, biến mất ngay tại chỗ.
Bạch Phong nhìn thiếu tá nhà mình mặt mày u sầu, còn có hai quầng thâm mắt, không nhịn được mà hỏi: “Thiếu tá, hôm qua anh đợi lâu như vậy, lúc nãy thấy cô Lạc sao không chào một tiếng?”
Tạ Tiêu Châu trừng mắt liếc anh ta: “Tôi việc gì phải để ý cô ta? Rảnh quá à.”
“Tôi chỉ là tò mò về lai lịch của cô ta thôi.
Dị năng như vậy, thân thủ như vậy, nếu thuộc tính giới tính không có sai, thì vấn đề chắc chắn nằm ở xuất thân.”
Bạch Phong theo bên cạnh anh nhiều năm như vậy, sao có thể không đoán ra trong lòng thiếu tá đang nghĩ gì.
“Nếu anh thật sự không muốn để ý đến cô ấy, tối qua rõ ràng có thể trực tiếp theo Phương thượng tướng rời đi, vậy sao lại cứ cố tình ở lại qua đêm?”
Bị chọc trúng tim đen, Tạ Tiêu Châu tặc lưỡi một tiếng, giả vờ giơ tay muốn đánh anh ta.
Bạch Phong cười hì hì, sải chân dài một bước liền lên tinh hạm.
Tạ Tiêu Châu nhìn bàn tay mình, quả nhiên Lạc Phùng Đăng không giống những người khác.
Anh không hề bài xích sự tiếp cận của cô.
Hơn nữa dạo gần đây anh giống như trúng tà, tối nào chỉ cần nhắm mắt lại là trong đầu liền hiện lên gương mặt của cô.
Tạ Tiêu Châu hít sâu một hơi, ép bản thân không nghĩ tới người phụ nữ đó nữa.
Nhưng không ngờ vừa lên tinh hạm, lại thấy Bạch Phong đứng đờ ra đó không nhúc nhích.
“Đứng ngây ra đấy làm gì…”
Tạ Tiêu Châu khó chịu liếc một cái, vừa dời tầm mắt thì cũng sững người lại.
“Lạc Phùng Đăng, sao cô lại ở đây? Đây không phải chỗ cô nên đến, mau xuống cho tôi.”
Tạ Tiêu Châu tức giận muốn đuổi cô ra ngoài, nhưng tinh hạm đã cất cánh.
Bạch Phong lập tức cảm thấy nơi này không nên ở lâu, vội vàng chạy thật xa.
Lạc Phùng Đăng rút tay về, nghiêm túc bịa chuyện không chớp mắt: “Anh là người đứng thứ hai toàn ký túc xá về việc không về ngủ đêm, chỉ sau Lãnh Vô Cữu.
Hiện tại tôi là quản lý ký túc, đương nhiên phải chịu trách nhiệm sửa cái thói xấu này của anh.”
Tạ Tiêu Châu vừa định mở miệng, cô đã bổ sung thêm một câu: “Đây là công việc do thầy Giang phân công, nếu không anh rất có khả năng sẽ bị kéo dài thời gian tốt nghiệp.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

