[Muốn để tiểu thư lưu lại dấu vết trên người mình, cho dù không thể đánh dấu cũng không sao.]
[Phải để tất cả mọi người đều biết, mình là của Lạc Phùng Đăng.]
Lạc Phùng Đăng vừa nghe những suy nghĩ táo bạo ấy, vừa vuốt ve tuyến thể của anh, cảm nhận phản ứng từ cơ thể anh.
Giang Kỵ Nghiêu dường như có chút không chịu nổi, tiến lên một bước, ôm cô vào lòng.
Thực ra Lạc Phùng Đăng cũng khá tò mò, pheromone của anh rốt cuộc có mùi vị gì.
Đang định mở miệng thì bỗng nhiên có người gõ cửa.
Cả hai người đều sững lại. Giang Kỵ Nghiêu lúc này mới chợt bừng tỉnh, vội lùi lại một bước.
“Xin lỗi, là tôi quá kích động. Tôi chỉ lo Tạ Tiêu Châu sẽ tính kế cô, tuyến thể của Alpha ngoài người thân mật nhất ra thì những người khác tuyệt đối không được chạm vào.”
“Trước đây cô chưa từng tiếp xúc, tôi sợ cô vô tình chạm phải điều cấm kỵ của họ rồi bị đuổi khỏi học viện.”
[May mà… May mà cô ấy vẫn chưa có người mình thích.]
Lạc Phùng Đăng nghe rất rõ tiếng lòng của anh, cúi người lại gần, quan sát anh thật kỹ.
“Giang Kỵ Nghiêu, anh không muốn tôi có người mình thích sao?”
“Đừng dùng dị năng của Tạ Tiêu Châu để đọc suy nghĩ của tôi.”
Người bên ngoài lại gõ cửa.
“Cô Lạc, cô còn ở đó không?”
Là Thẩm Lan Tẫn, anh tới làm gì?
Giang Kỵ Nghiêu im lặng chỉnh lại quần áo. Lạc Phùng Đăng bước tới mở cửa.
Thẩm Lan Tẫn thấy Giang Kỵ Nghiêu cũng ở đó thì không hề ngạc nhiên.
“Thầy Giang cũng ở đây sao?”
Giang Kỵ Nghiêu đã khôi phục lại dáng vẻ vest chỉnh tề như thường ngày.
Anh không đáp lời, chỉ dời ánh mắt đi chỗ khác rồi nói với Lạc Phùng Đăng: “Trong tủ lạnh tôi đã cho người đổ đầy đồ ăn cho cô rồi, đồ ăn vặt trong tủ cũng luôn chuẩn bị sẵn.”
“Quần áo cô mặc tôi cũng đã chuẩn bị và để hết trong tủ. Cô cần gì thì cứ nói với tôi.”
Lạc Phùng Đăng gật đầu, cô đã quen với sự chăm sóc của Giang Kỵ Nghiêu từ lâu.
Kể từ khi anh rời khỏi nhà họ Lạc, những người chăm sóc cô không ai có thể sánh được với anh dù chỉ một phần nghìn.
Dặn dò xong xuôi mọi thứ, Giang Kỵ Nghiêu mới nhìn sang Thẩm Lan Tẫn.
“Thầy Thẩm đột nhiên tới đây là có chuyện gì?”
“Tôi đương nhiên là đến dẫn cô Lạc đi tham quan học viện, đây là sắp xếp của hiệu trưởng.”
Thẩm Lan Tẫn vẫn giữ nụ cười dịu dàng như cũ, nhưng giọng điệu lại không cho phép từ chối.
“Cô Lạc, nhân lúc học viên đều đang lên lớp, phi hành của tôi đỗ ngay bên ngoài. Đi thôi.”
Lạc Phùng Đăng “ồ” một tiếng.
“Để tôi vào thay quần áo đã, thầy đợi tôi bên ngoài nhé.”
Thẩm Lan Tẫn đáp một tiếng, rồi đẩy Giang Kỵ Nghiêu ra ngoài. Đi đến cửa, anh mới mở miệng: “Thầy Giang hình như đã quen Đăng Đăng từ trước rồi?”
“Đăng Đăng à? Thầy Thẩm đúng là tự nhiên quen thân thật đấy.”
Giang Kỵ Nghiêu ghét nhất kiểu người như anh ta, luôn tự tiện lại gần người khác.
Nhưng Thẩm Lan Tẫn hoàn toàn không để tâm đến sự khó chịu của anh.
“Tôi nghe nói cô ấy không chỉ đè bẹp binh sĩ của Tạ Tiêu Châu, mà còn đánh cho Lãnh Vô Cữu phục tùng. Người như vậy… thật sự chỉ là một Beta đơn giản sao?”
Đôi mắt đẹp của anh khẽ xoay, ánh nhìn lấp lánh.
“Dị năng của cô ấy rốt cuộc là gì vậy?”
Giang Kỵ Nghiêu nhíu mày.
“Nếu thầy Thẩm rảnh rỗi thì tìm việc gì đó mà làm, đừng giống bà tám, suốt ngày chăm chăm hỏi chuyện riêng của người khác.”
Gương mặt anh lạnh đến cực điểm, lên phi hành rồi rời đi.
Thẩm Lan Tẫn khẽ cười.
“Miệng đúng là kín thật, hỏi chẳng moi ra được gì.”
Lạc Phùng Đăng từ trong đi ra, mặc váy liền thân hồng trắng, để lộ đôi chân thon dài trắng mịn, dưới chân là đôi giày cao gót nhỏ cùng màu.
Mái tóc dài mềm mại óng ả, cả người trông như tiên hoa đào, khiến vẻ đẹp thanh lãnh của cô nhuốm thêm một chút mộng ảo.
Ngay cả Thẩm Lan Tẫn nhìn cũng có chút hoa mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
