[Hơn nữa nghe nói thế lực phía sau anh ta cũng không hề đơn giản, nếu không thì cũng chẳng thể hoành hành ngang ngược trong học viện đỉnh cấp này.]
[Ký chủ, dính dáng tới loại người này chỉ càng thêm phiền phức, chúng ta mau đi thôi.]
Lạc Phùng Đăng liếc nhìn Lãnh Vô Cữu - kẻ toàn thân đầy tính công kích, cảm thấy hệ thống nói cũng có lý.
Giọng của Lãnh Vô Cữu nghe thì khàn, nhưng lại có chút trầm thấp dễ nghe.
“Mẹ kiếp, cô là ai? Một đứa con gái sao lại xuất hiện ở đây?”
Nói xong, anh nổi nóng đến mức chẳng buồn quan tâm gì nữa, cúi sát cổ Lạc Phùng Đăng hít mạnh một hơi nhưng không ngửi được bất kỳ mùi pheromone nào.
“Sao cô lại không có pheromone? Cô không phải Omega à?”
Cô gái này trông mềm mại yếu ớt, rõ ràng không giống Alpha. Dù không có mùi pheromone, nhưng trên người lại phảng phất mùi đào rất dễ chịu.
Lạc Phùng Đăng nhíu mày, đạp thẳng một cước đẩy anh ra, giọng điềm nhiên: “Anh mới là Omega. Cả nhà anh đều là Omega.”
Dù cô không ngửi được, nhưng trên bảng hiển thị trong thang máy cho thấy nồng độ tin tức tố đã vượt quá 80%, người này rõ ràng đang trong kỳ mẫn cảm.
“Anh ở yên trong thang máy, tôi còn việc khác phải làm. Đừng ra ngoài, tôi sẽ gọi bác sĩ cho anh.”
Cửa thang máy vừa mở, Lạc Phùng Đăng không hề dừng lại, bước thẳng ra ngoài.
Nhưng Lãnh Vô Cữu lại chộp lấy cổ tay cô, đúng vào khoảnh khắc cuối cùng trước khi cửa thang máy khép lại, kéo mạnh cô vào trong lòng.
Lạc Phùng Đăng phản ứng cực nhanh, khóa chặt cổ tay anh, ngay khoảnh khắc bị anh giữ lại liền xoay người thoát thân.
Sau đó đạp thẳng một cước, đá Lãnh Vô Cữu ngã sấp mặt xuống đất, thuận tay bẻ quặt cánh tay anh ra sau lưng, hoàn toàn khống chế.
“Tôi cũng cho anh một cơ hội cuối cùng. Tôi là quản lý ở đây. Chờ tôi xử lý xong người khác rồi sẽ quay lại xử lý anh.”
Không có thời gian lãng phí, cô khẽ cau mày, vỗ vỗ lên mặt bên của Lãnh Vô Cữu.
“Thang máy này tôi sẽ khóa lại, sẽ không có ai tới. Chờ tôi nửa tiếng.”
Lạc Phùng Đăng nhanh tay giật thắt lưng bên hông anh, trói chặt đến mức không thể cử động, xác nhận anh không thể vùng ra mới quay người rời đi.
Lãnh Vô Cữu đỏ bừng mặt, hoàn toàn là vì tức giận, từ trước đến nay chưa từng có ai dám đối xử với anh như vậy.
Lạc Phùng Đăng đi tới trước cửa phòng 3801, lại thấy hai Alpha mặc quân phục đang canh gác ở đó.
“Tôi là quản lý ở đây, phòng trực nhận được cảnh báo. Bên trong là học viên Tạ Tiêu Châu đúng không? Để tôi vào kiểm tra.”
“Không được. Thiếu tá hiện tại tình trạng rất nguy hiểm, anh ấy đã dặn bất kỳ ai cũng không được vào.”
Lạc Phùng Đăng bị chặn ngay ngoài cửa.
[Ký chủ, nếu cảnh báo không được giải trừ, hệ thống sẽ trực tiếp báo cáo lên trên. Pháp vụ nhà trường sẽ tới xử lý, rất có thể còn kết tội cô lơ là nhiệm vụ.]
[Chúng ta không thể vừa làm nhiệm vụ lại sinh thêm rắc rối. Tôi có thể mở cánh cửa kia.]
Lạc Phùng Đăng liếc nhìn thời gian, bảy giờ tối rồi, phải giải quyết nhanh.
“Phiền phức thật. Hai người cùng lên đi, tiết kiệm thời gian.”
Cô giơ tay lên, ngọn lửa hừng hực bùng cháy trong lòng bàn tay, hai Alpha cũng đồng thời rút kiếm chém tới.
Lạc Phùng Đăng ngửa người né tránh, kiếm chém xuống phát ra tiếng choang nặng nề.
Cô điều khiển ngọn lửa trong tay, Alpha kia trong chớp mắt đã bị đánh dính thẳng vào tường.
Nghe thấy tiếng đánh nhau, không ít người chạy ra vây xem.
Nhìn thấy quản lý Beta mới đến vậy mà lại đánh nhau với người của quân đội, ai nấy đều trợn tròn mắt.
Còn bị đánh lún cả vào tường!
Tên Alpha còn lại cảnh giác nhìn cô: “Dị năng hệ Hỏa? Rốt cuộc cô là ai?”
“Chỉ là một Beta rất bình thường thôi.”
[Ký chủ, tôi đã mở cửa rồi!]
“Cạch” một tiếng, cánh cửa đặc chế đang khóa chặt hé ra một khe.
Lạc Phùng Đăng thu lại dị năng, giữa bao ánh mắt bình thản bước vào trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


