Sau khi về nhà, Phương Phức Nhã tìm người hỏi thăm cách liên lạc với Phùng Uyển Âm.
Gần như không tốn chút công sức nào, một tờ giấy ghi số điện thoại đã được đưa vào trong nhà.
“Đặt tờ giấy lên bàn, cô ra ngoài đi.”
Quản gia cúi người lui ra.
Nhìn số điện thoại của Phùng Uyển Âm trên bàn, Phương Phức Nhã điện thoại ra gọi.
“Alo? Ai vậy?”. Giọng Phùng Uyển Âm hơi mơ hồ, như vừa mới ngủ dậy.
Phương Phức Nhã nhíu mày: “Là chị, chúng ta gặp nhau một lát đi, chị sẽ gửi địa điểm cho em.”
Phương Phức Nhã?
Cô ta muốn làm gì?
Phùng Uyển Âm cong khóe môi: “Được thôi, không gặp không về”.
Điện thoại nhận được một định vị, không xa lắm so với chỗ cô.
Xem ra hôm nay lại phải chi đậm tiền taxi rồi.
Phùng Uyển Âm khó khăn trèo ra khỏi giường, trong gương hiện lên mái tóc rối bù như ổ gà.
Ra ngoài “đánh trận” nên mặc gì đây?
Cô lựa chọn giữa vô số quần áo, cuối cùng quyết định mặc chiếc váy liền màu trắng.
Trang điểm xong, cô lập tức gọi xe.
Sau khi xuống xe, điện thoại hiện lên thông báo tự động trừ tiền.
Chà, trọn vẹn năm mươi tệ, thật không ít.
Trước mặt là một nhà hàng cao cấp, khá nổi tiếng.
Ánh đèn pha lê lộng lẫy chiếu xuống ánh sáng dịu nhẹ, khiến cả nhà hàng trở nên trang nhã và tĩnh mịch.
Bản nhạc piano du dương tràn ngập khắp nhà hàng, như cảnh tượng trong mơ.
Phùng Uyển Âm bước vào, Phương Phức Nhã đã đợi từ lâu.
“Uyển Âm, em đến rồi, chị đã gọi món sẵn rồi, em muốn ăn gì thì tự gọi thêm”.
Phùng Uyển Âm không khách sáo, quả nhiên lật xem thực đơn, nhìn trúng vài món đặc trưng.
Cô vẫy tay, gọi nhân viên phục vụ đến.
Đôi môi đỏ mọng đọc tên món ăn, rồi đưa mắt nhìn về phía đối diện.
Nhân viên phục vụ cúi người: “Thưa cô, xin chờ một lát”.
Khách ở đây cũng không ít, nhưng đều rất có tố chất.
Không có ai lớn tiếng ồn ào.
Phương Phức Nhã cười: “Uyển Âm, chắc em biết tại sao chị tìm em chứ?”
Đương nhiên, chỉ cần động não một chút, là biết vì Lâm Sâm.
Nhưng cô ta không nói toạc ra, Phùng Uyển Âm cũng không vạch trần.
Người ta là vị hôn thê danh chính ngôn thuận, hỏi thăm một chút cũng là điều nên làm.
“Chắc là biết, nhưng hình như em lại không biết, hay là chị nói thẳng đi?”
Phùng Uyển Âm lộ ra hàm răng trên đều đặn, nụ cười rất rạng rỡ.
Nụ cười này khiến Phương Phức Nhã rất khó chịu.
Cô ta hơi nhíu mày, nụ cười cứng lại.
Chưa hỏi rõ tình hình thì không thể trở mặt.
Phương Phức Nhã hít sâu một hơi, kiểm soát cảm xúc của mình.
Giọng cô ta đầy thăm dò: “Em có suy nghĩ gì về anh trai em?”
Phùng Uyển Âm cười nhẹ: “Còn có thể có suy nghĩ gì nữa, anh ấy không phải là anh trai em sao?”
Câu trả lời này rõ ràng không làm Phương Phức Nhã hài lòng, cô ta kiên nhẫn tiếp tục hỏi: “Em hẳn biết hai người không có quan hệ huyết thống đúng không? Vì vậy, em có thể đừng thường xuyên tìm anh trai em nữa không”.
Làm sao được, Điểm Liếm Cún vẫn cần phải kiếm chứ.
“Không được đâu, cô Phương”. Ánh mắt Phùng Uyển Âm chuyển động, cong khóe môi.
Sắc mặt Phương Phức Nhã thay đổi: “Hôm qua em đến bệnh viện tìm Lâm Sâm, có phải muốn quay lại Lâm gia không?”.
Rất tiếc, đoán sai rồi.
Phùng Uyển Âm ăn một miếng bít tết, vừa nhai vừa nói: “Không phải”.
Phương Phức Nhã nhíu mày lại: “Vậy hôm qua em tìm Lâm Sâm làm gì? Mục đích của em hẳn không phải là khám bệnh chứ”.
“Đúng vậy”. Phùng Uyển Âm nhướng mày, trực tiếp thừa nhận một cách hào phóng.
Thật sự là vậy!
Ánh mắt Phương Phức Nhã lóe lên vẻ không kiên nhẫn: “Vậy chị nói thẳng nhé, em có ý đồ gì với anh trai mình không? Chị cảnh cáo em, anh ấy đã có vị hôn thê rồi, thu lại những mưu tính nhỏ nhặt đó của em đi!”.
Phùng Uyển Âm thầm nói xin lỗi trong lòng, chỉ khi nhiệm vụ kết thúc mới có thể trả Lâm Sâm lại cho cô ta.
Phùng Uyển Âm cười một tiếng: “Chị nói Lâm Sâm sao? Hơn nữa, chị còn chưa gả vào Lâm gia mà, chị nghĩ nhiều quá rồi, em và Lâm Sâm không có gì cả”.
Cô cố tình không gọi là “anh”, mục đích là để chọc tức Phương Phức Nhã.
Ai bảo lần trước Phương Phức Nhã cố tình nhắc đến "người phụ nữ già đó" trước mặt cô.
Phùng Uyển Âm vẫn còn nhớ.
Ánh mắt Phương Phức Nhã trở nên lạnh lùng: “Quả nhiên em muốn quyến rũ Lâm Sâm, chị cảnh cáo em đừng có mơ tưởng hão huyền, anh ấy không phải người em muốn trèo cao là trèo được!”.
Cô ta dùng giọng điệu hơi quát nạt cảnh cáo Phùng Uyển Âm, muốn cô biết khó mà lui.
Phùng Uyển Âm nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ: “Chị Phương đang nói gì vậy? Sao em nghe không hiểu một câu nào?”.
Cô cười nhẹ: “Lâm Sâm là anh trai em, sao em có thể muốn quyến rũ anh ấy chứ, chị nói như vậy thực sự làm tổn thương trái tim em.”
Giọng nói của hai người truyền rõ ràng vào tai những người ở bàn bên cạnh, vài người đàn ông lập tức hướng ánh mắt tới.
Chỉ thấy Phùng Uyển Âm cúi đầu, mắt hơi đỏ, trong mắt chứa đầy nước mắt, vai khẽ run rẩy, khiến người ta nhìn thấy không khỏi cảm thấy xót xa.
Cái này....
Vừa nhìn đã biết là Phương Phức Nhã đối diện đang bắt nạt cô.
Một diễn viên xuất sắc là người có thể diễn ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào.
“Này! Cô nói chuyện lịch sự một chút! Đây là nhà hàng.”
Thấy ánh mắt của mấy người đàn ông không thiện ý, Phương Phức Nhã nghẹn một cục tức không chỗ xả, chỉ có thể bất lực trừng mắt nhìn Phùng Uyển Âm đối diện.
Những ánh mắt giao nhau không chủ ý, như hai lưỡi dao sắc bén va chạm, phát ra tiếng kim loại chói tai.
Mỗi lần giao tiếp bằng mắt đều giống như một cuộc đối đầu, không ai muốn chịu thua trước trong cuộc chiến tâm lý này.
Đúng lúc này, bên ngoài một chiếc Porsche Cayenne dừng lại trước cửa nhà hàng.
Đôi trai tài gái sắc vừa bước xuống xe đã thu hút mọi ánh nhìn.
Người đàn ông có bộ khung xương ưu việt, xương chân mày nổi bật, sống mũi cao thẳng, đường quai hàm hơi sắc nét, tạo cảm giác lạnh lùng.
Người phụ nữ thì cử chỉ, hành động đều toát lên sự điềm tĩnh và duyên dáng, có thể giữ nụ cười đúng mực trong mọi tình huống.
“Tân Trạch, anh xem, họ đều đang nhìn chúng ta”.
Nụ cười của Tống Kim Đường toát lên sự ấm áp và thiện chí, khiến người ta cảm thấy như được tắm mình trong gió xuân.
Chu Tân Trạch nhìn đồng hồ đeo tay: “Vào thôi”.
Tống Kim Đường gật đầu, rồi đi theo anh vào.
Hai người ngồi xuống, từ vị trí của cô nhìn sang, lập tức thấy Phùng Uyển Âm đang ăn.
Đối diện còn có một người phụ nữ không quen.
Tống Kim Đường hơi ngạc nhiên, không ngờ lại trùng hợp như vậy.
Nhớ lại kết quả điều tra của Tiểu Lưu, trong lòng cô ta có chút bất an.
Phải tìm cơ hội thăm dò Tân Trạch.
Nhân viên phục vụ xuyên qua đám đông đi tới, giọng cung kính: “Chào mừng quý khách, xin hỏi hai vị muốn gọi món gì?”.
Anh ta trải thực đơn ra giữa bàn, rồi lấy máy tính bảng ra ghi chép.
Chu Tân Trạch đưa thực đơn cho cô: “Em gọi đi, anh sao cũng được”.
Tống Kim Đường nhận lấy thực đơn, như thể đột nhiên phát hiện ra: “Tân Trạch anh xem, cô Phùng hôm trước ở buổi tiệc cũng đang ở đây”.
Cô ta chỉ tay qua, ý bảo người đàn ông quay lại.
Bàn tay lớn của Chu Tân Trạch hơi khựng lại, ánh mắt lạnh đi vài phần.
“Sao? Anh không để ý”.
Đôi mắt đen như mực của anh không hề có chút gợn sóng.
Không quay đầu lại là phản ứng gì?
Cô ta muốn thử xem người đàn ông này có tình cảm gì với người đóng thế kia không.
Chu Tân Trạch liếc mắt, giọng lạnh nhạt: “Sao còn chưa gọi món?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)