Huyên Hiểu Đông quay về nhà chính lúc La Yến vừa châm cứu xong đi xuống, nhìn thấy y, cô mỉm cười, “Mới sáng sớm mà anh đi đâu vậy? Lãng mạn thế, hoa đẹp quá đi!”
Huyên Hiểu Đông cười hỏi cô: “Ăn sáng chưa?”
La Yến nói: “Em ăn rồi, thức ăn cực kỳ ngon luôn. Em vừa châm cứu xong giúp ngài Thịnh, anh mau lên tặng hoa đi!” Cô nháy mắt với Huyên Hiểu Đông, sau đó cười tủm tỉm rời đi.
Huyên Hiểu Đông cầm bó hoa bách hợp vào phòng khách, thấy Thịnh Vô Ngung đang nằm trên ghế dựa nhắm mắt lại, có lẽ đang nghỉ ngơi, màn hình và bút điện tử tiện tay đặt sang bên cạnh. Y cầm bó hoa kia chạm nhẹ những cánh hoa lên gương mặt anh.
Cánh hoa lạnh ngắt mang theo sự ẩm ướt của thời tiết mưa lạnh chạm lên mặt Thịnh Vô Ngung, anh mở mắt ngay tức khắc, quay đầu nhìn thì thấy mấy cành bách hợp dại thuôn thuôn vừa được hái.
Huyên Hiểu Đông đặt hoa vào ngực Thịnh Vô Ngung, cười khanh khách, “Người đẹp đang say ngủ, tỉnh chưa? Em hái trên đường đấy, sau núi còn nhiều lắm, em còn nhìn thấy một cây hoa đào núi ở phía rất xa cơ, hoa nở màu hồng phấn, lúc nào cùng anh đi ngắm nhé.”
Thịnh Vô Ngung nhìn chăm chú lên gương mặt y trong chốc lát, Huyên Hiểu Đông thấy anh ngẩn ra thì hơi cúi đầu xuống, rất chủ động hôn nhẹ lên môi anh một cái, “Anh ăn sáng chưa?” Y đi tới nhìn thấy rèm cửa sổ không biết đã được kéo vào từ lúc nào khiến căn phòng rất tối tăm, bèn đi qua kéo rèm cửa sổ ra, đẩy cửa sổ hé ra một nửa cho thông gió. Cảnh xuân bên ngoài đượm hương cỏ, tiếng chim véo von cùng dòng suối chảy róc rách tựa như cơn gió xuân tràn vào trong nháy mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

