Huyên Hiểu Đông thay quần áo, mặc thêm áo khoác, dáng người cao gầy rắn rỏi của y hiện ra.
Huyên Hiểu Đông nói: "Không cần, người khác không biết đâu." Y đi thẳng xuống tầng, Chử Nhược Chuyết hết cách đành xuống theo, cười nói: "Anh chờ chút, tôi tìm người nào hỏi thử xem sao."
Huyên Hiểu Đông nói: "Không cần, tôi nghĩ ra rồi, mặc dù đã qua rất nhiều năm nhưng chắc không thay đổi đâu." Y ra khỏi tòa nhà, Chử Nhược Chuyết cười nói: "Đi đâu vậy? Xe tôi ở gara, để tôi lái ra đây."
Huyên Hiểu Đông lại khua tay, "Xe không tiện." Y đi mấy bước, lấy điện thoại di động ra, mở khóa một chiếc xe đạp công cộng.
Chử Nhược Chuyết: "..."
Được thôi, hắn cũng cam chịu lấy điện thoại ra mở khóa một chiếc xe đạp khác, đạp theo sau Huyên Hiểu Đông.
Ban đầu Chử Nhược Chuyết không quen lắm, đạp theo sau Huyên Hiểu Đông một lúc thì kinh ngạc phát hiện ra y có vẻ rất quen thuộc với thành phố Tĩnh Hải, đạp rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến một chợ đầu mối lớn ở phía Tây thành phố.
Nơi này toàn người là người, trên đường vào chợ bày đầy hoa quả, rau củ, dưa, gạo, lương thực....!đủ các loại hàng hóa, còn có không ít những vật phẩm phục vụ cho dịp Tết được bày trên quầy như câu đối xuân, hương, tranh Tết, pháo...!Khá nhiều người vẫn còn đang mua câu đối.
Bấy giờ hắn mới hiểu vì sao Huyên Hiểu Đông muốn đạp xe, nếu thật sự lái xe tới thì e là phải tìm nơi đỗ xe cách đây cả cây số mất, quả thật đạp xe dễ dàng hơn nhiều.
Hai người đỗ xe xong xuôi thì đi vào.
Chử Nhược Chuyết cười hỏi Huyên Hiểu Đông: "Không nhận ra anh quen thuộc nơi này vậy luôn."
Huyên Hiểu Đông thuận miệng nói: "Đúng vậy, tôi từng làm người giao hàng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


