Huyên Hiểu Đông chống tay lên thành bờ, cánh tay dùng sức, cả người bật ra khỏi mặt nước lên bờ vững vàng.
Y cầm khăn mặt lau qua nước trên người, cơ thể hừng hực tỏa ra sương trắng.
Y cũng không cảm thấy lạnh gì hết, chỉ với tay xách thùng cá rồi ra khỏi sơn động.
Trời còn chưa sáng choang, núi rừng lạnh lẽo, cây cối thưa thớt, sương phủ đầy người.
Huyên Hiểu Đông mặt không cảm xúc xách thùng cá, chân trần giẫm lên cỏ khô phủ sương đã khô héo, cơ thể rắn chắc không hề e dè, trái lại người còn nhanh chóng nóng lên giống như bị lửa thiêu.
Y nhanh chân đặt thùng nhựa lên sau xe mô-tô, lấy dây thừng ra quấn cố định lại, sải cặp chân dài lên xe rồi phóng về căn nhà trên sườn núi.
Trở về căn bếp, thấy đậu tương hôm qua mình ngâm đã nở ra, y chắt nước, bỏ vào trong nồi đun sôi, sau đó làm cá, cào vảy mổ bụng cọ rửa sạch sẽ rồi mới vào phòng đi tắm.
Sau khi thay quần áo xong đi ra, thấy đậu tương đã được nấu nở ra, y lấy một cái chảo gang lòng sâu ra ngoài, rót dầu ăn, cho các loại hương liệu và hành tây đã chuẩn bị sẵn vào đảo thơm lên, đợi một chút rồi vét hết hành tây, hành lá, tỏi gạo ra ngoài, chỉ còn thừa dầu thực vật.
Y cho đậu tương đã luộc nhừ để ráo nước vào xào cùng.
Mùi thơm của đậu nhanh chóng tỏa ra ngoài, Thịnh Vô Ngung rời giường rửa mặt xong cũng điều khiển xe lăn theo hương thơm, đến bên cạnh y hỏi: "Sáng sớm em nấu gì mà thơm vậy?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


