Sáng sớm hôm sau, Huyên Hiểu Đông thấy nhiệt độ giảm xuống thì vội vã đến phiên chợ sáng, tiện thể thăm bà Hạ luôn.
Y mua hai phần óc heo trở về nông trường, xé nhỏ ra thành sợi, thêm muối, bột tiêu rồi ướp với rượu vang, sau đó cho vào chén hấp cách thủy, rán thêm gan ngỗng, làm tiếp cả salad rau ngô và hành tây rồi bận bịu tập trung ở bể cá gần đấy.
(*) Là một trong những loại cá biển ngon, thường xuất khẩu ra các nước trên thế giới.
Thịnh Vô Ngung cũng ngắm nghía một lát, thấy trong bể cá có rất nhiều đuôi cá bàn sa, lít nha lít nhít, màu sắc nào cũng có.
Đuôi cánh của nó dang rộng ra giống như đuôi én, thân hình nhẹ nhàng, di chuyển lanh lẹ trong nước như chim én du hành trong không khí, phóng khoáng tuyệt đẹp, quả nhiên rất có giá trị thưởng thức.
Trong một bể khác lại chỉ có hai con cá bàn sa, phía dưới thì chi chít toàn trứng cá lớn nhỏ cỡ hạt vừng, lấp la lấp lánh khắp nơi, khiến cho người ta nhìn mà da đầu râm ran, chỉ cảm thấy hội chứng sợ lỗ phát tác.
Thịnh Vô Ngung hỏi: "Đây là bể đặc biệt cho chúng nó chuyển sang đẻ trứng sao? Trên mấy tảng đá trong suốt kia là trứng cá à?"
Huyên Hiểu Đông nói: "Đúng, trứng chết phải dọn dẹp kịp thời, anh nhìn này, đây là cá cái, nó đẻ trứng, theo sát phía sau là cá đực."
Thịnh Vô Ngung hiếu kỳ hỏi: "Cá cái đẻ trứng, cá đực theo sau nó làm gì? Để bảo vệ nó sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)