Nghe mẹ mình nói như vậy, Lư Kiều Nguyệt không nói gì.
Cho dù Kiều thị không đúng, dù sao cũng là trưởng bối, Mai thị có thể mở miệng chỉ trích, nàng thì không thể.
Mai thị cũng ý thức được không nên nói cùng con gái loại lời này, tức thì sửa sang lại biểu hiện trên mặt, nói: “Ra mồ hôi tướt đẫm người rồi, mẹ xách nước về phòng cho con rửa. Cha con còn chưa trở lại, điểm tâm còn phải chờ một lát nữa mới được ăn.” Mai thị biết xưa nay con gái yêu thích sạch sẽ.
Nào biết Lư Kiều Nguyệt lại lắc đầu, “Con đợi lát nữa lau cũng được ạ, đừng phiền toái như vậy.”
“Trên bếp nhỏ có nước nóng, không mất công gì đâu. Đi đi, mẹ xách nước về phòng cho con.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



