Đến phiên Tần Kinh Trập, cô có chút xấu hổ.
Dì Ngô thấy thế, liền hỏi: "Có phải con không có điện thoại di động hay không?”
Tần Kinh Trập lúc này mới biết thứ kia được người ta gọi là ‘điện thoại di động.’
Cô gật đầu.
"Thục Linh, đứa nhỏ này trong nhà khó khăn, không có điện thoại di động, bà trả cho con bé tiền mặt đi.”
Xem ra dì Ngô có quen biết với bà chủ.
Bà chủ nghe vậy cũng không nói gì, từ trong ví tiền của mình lấy ra một tờ tiền mặt màu hồng đưa cho Tần Kinh Trập.
Tần Kinh Trập tuy rằng chưa từng thấy qua quá nhiều việc đời, nhưng cô biết số tiền lớn nhất của thời đại cô cũng không có mệnh giá như tờ một trăm này. Nếu đã như vậy, số tiền này có cho thì cô cũng không thể nào dùng được rồi.
Cô nhìn tờ 100 đồng màu hồng phấn, không biết nên làm thế nào.
Dì Ngô thấy vậy liền cười nhìn cô: "Thấy tiền đến choáng váng rồi sao? Cất tiền đi, đừng làm mất, để dành sau này có việc mà dùng đến."
Tần Kinh Trập nghe bà nói vậy liền phấn chấn lại. Tiền này không thể dùng ở thời đại của cô, nhưng mà vẫn có thể dùng ở nơi này.
Nghe nói tới năm tám chín mươi gì đó chính phủ đã bãi bỏ quy định về phiếu mua hàng rồi, nói cách khác, cô ở chỗ này mua đồ dùng sinh hoạt cũng sẽ không cần phải đi xin phiếu mua hàng nữa rồi.
Nếu đã như vậy, không phải càng có lợi cho cô rồi sao?
Cô uyển chuyển từ chối ý tốt của dì Ngô mời cô về nhà ăn cơm lần nữa, sau đó mới dò hỏi: "Dì Ngô, cháu muốn mua chút đồ ăn mang về nhà, dì có biết mua ở đâu không?"
Đến khi vào được siêu thị, Tần Kinh Trập mới thấy hoa cả mắt, cô có cảm giác như mắt của mình không đủ dùng nữa.
Số hàng hóa ở đây, so với kho lương thực ở nơi của cô còn nhiều hơn rất nhiều
Những mặt hàng cùng loại đều được nhân viên sắp xếp trật tự, gọn gàng lên kệ, rất dễ tìm.
Cô không quan tâm quá nhiều đến những mặt hàng khác, chỉ chú tâm chạy thật nhanh đến nơi bán thực phẩm, thức ăn và đồ uống.
Hạt gạo óng ánh trong suốt, mượt mà no đủ, so với gạo của bọn cô trồng ra thì còn đẹp và trắng hơn rất nhiều.
Bột mì trắng như tuyết, bánh bao hấp cũng có thể tỏ ra một hương thơm ngào ngạt.
Vì cô và em gái mình cũng không có chỗ ở cố định, nên tạm thời cô không có nấu cơm, cho nên cũng không có mua gạo để làm gì.
Bên cạnh bột mì có một túi bánh bao lớn được gói trong túi nilon trong suốt, Tần Kinh Trập ngay lập tức xách một túi lên.
Một túi bánh bao, một đồng tám hào.
Cô và Tiểu Mãn mỗi bữa ăn một chút, cũng đã đủ ăn một ngày rồi.
Xách túi bánh bao lên, đến lúc đi qua khu gia vị, thấy có dưa muối, cô lại mua thêm mấy túi kèm theo.
Bánh bao kết hợp với dưa muối, hương vị phải nói là hơn cả tuyệt vời.
Đi dạo một vòng trong siêu thị, Tần Kinh Trập đại khái cũng đã nắm được giá cả ở nơi đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)