Cả nhà bọn họ đều là Noãn nhi nói cái gì liền làm cái đó, đứa trẻ này từ nhỏ số khổ, cũng không biết có thể sống bao lâu, vậy nên người một nhà đều nhường con bé.
Trước tiên cứ dọn ra ngoài mấy ngày, chờ Noãn nhi ổn định lại liền dọn về.
Chu thị vừa nghe như thế thì trong lòng cực kỳ vui mừng, chỉ là bà ta lo lắng bọn họ dọn ra có mấy ngày, tới lúc cùng đường sẽ lại tìm cớ để dọn về đây.
Bà ta lập tức móc ra một lượng bạc từ trên người, có chút đau lòng mà đưa ra: "Tôi mua lại gian phòng chất củi này của các người. Về sau đừng nghĩ trở về liên lụy chúng tôi!"
Thượng phòng, sương phòng và phòng chất củi của Ôn gia đều là dùng của hồi môn của Vương thị để xây, hiện tại ngay cả phòng chất củi cũng không giữ được.
Ông Ôn nghe xong thì nhíu mày, ông ấy vừa muốn nói gì đó thì ánh mắt như dao của Chu thị đảo qua một cái, ông ấy liền ngậm miệng lại.
Vương thị do dự, việc này... Nếu mà đến phòng chứa củi cũng bán rồi thì về sau bọn họ sẽ không thể trở về ở được nữa.
Thi không đậu lại muốn ăn vạ lên đầu Noãn Nhi, không có cửa đâu!
Trong lòng Vương thị chửi thầm, nhưng lời này bà ấy không nói ra, bà ấy cũng không phải người không thích tiểu bối.
"Cháu trai bà đúng là nhiều thật, nhưng mà lại không có một ai có ích cả! Không phải bị bệnh thì chính là phế vật! Không muốn bị ăn vạ thì nhanh chóng dọn đi! Bạc thì bà đã nhận lấy rồi, về sau đừng trở về làm liên lụy chúng tôi!" Chu thị khinh bỉ nhìn thoáng qua mấy người Ôn Noãn, một ổ phế vật!
Nghĩ đến cháu trai trưởng còn có cháu gái trưởng có tiền đồ như vậy bà ta lập tức đắc ý.
"Bà câm miệng đi!" Ôn Gia Thụy tức giận đến đen mặt, cái gì mà "không một ai có ích, không phải bị bệnh thì chính là phế vật? Tất cả con trai con gái của ông đều rất tốt!
Vương thị bị Chu thị chọc giận: "Bà yên tâm, về sau cứ cho là một nhà chúng tôi sẽ phải lưu lạc đầu đường xó chợ thì cũng sẽ không trở về liên lụy bà! Mười năm Hà Đông, mười năm Hà Tây! Chuyện về sau ai nói rõ được đây! Nói không chừng cháu trai tôi lại thi trúng Trạng Nguyên, rạng rỡ tổ tông thì sao! Nếu có một ngày như vậy, bà cũng đừng tới cửa cầu tôi!"
Tuy rằng Vương thị cảm thấy sẽ không có một ngày như vậy, nhưng mà thua người nhưng không được thua trận!
Ôn Lạc bị người ta nói là phế vật, cậu nắm chặt nắm tay nhỏ, về sau cậu nhất định phải trở nên nổi bật, phải có tiền đồ hơn Ôn Lượng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)