“Thiên tổng đại nhân nói như vậy, ta đây ngược lại có thể yên tâm buông tay đánh cược một lần.” Kỳ Khả cười cười, nàng muốn chính là phần bảo đảm bằng lời này, về phần sau này có thật sự có người đỏ mắt muốn hãm hại nàng hay không, hừ hừ, ai hãm hại ai còn chưa chắc đâu, dám duỗi loạn móng vuốt thì chém hết.
“Ngươi cứ việc buông tay mà liều, trấn Lương Thuỷ là địa bàn của ta, vì cái túi tiền duy nhất trong quân, ta xem ai dám hãm hại ngươi.”
“Được, đa tạ Thiên tổng đại nhân.” Kỳ Khả duyên dáng cười một tiếng, tiếp tục viết lên giấy, “Ta vốn định quyên hai trăm mẫu đất để xây trang viên, nhưng nếu ta làm ăn độc quyền, tất cả sản vật của trang viên đều phải cung ứng cho bách tính trấn và sĩ binh ăn, Thiên tổng đại nhân cho rằng ta cần quyên bao nhiêu đất mới đủ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
