Đi đi nghỉ nghỉ không biết đã đi bao lâu, rốt cuộc Kỳ Khả không đi nổi nữa, sự mệt mỏi của cơ bắp tích luỹ hết lần này đến lần khác mà không được xoá bỏ hoàn toàn, đến bây giờ nàng cảm thấy bắp chân mình như đổ chì, sờ vào cứng đờ, đầu gối thì mềm nhũn không nhấc lên nổi, chỉ có thể máy móc đi trên đường bằng, độ cao hơn một bậc thang nàng cũng không thể bước qua, nhưng trong sơn lâm làm gì có đường bằng, cho nên Kỳ Khả cuối cùng cũng mệt rã rời.
“Ta không được nữa, ta thật sự đi không nổi, đừng thúc đẩy ta nữa.”
Kỳ Khả vịn vào một cái cây, khom lưng, hai tay chống lên đầu gối há miệng thở hổn hển, nàng cảm thấy mình không chỉ mệt, mà còn khát nước vì đổ mồ hôi, việc ổn định lại hô hấp không khó, nhưng những vấn đề sinh lý khác nàng thật sự không chịu nổi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
