Lữ Thần nghe rõ lời của Kỳ Khả, vừa cảm thấy hình như có chút đạo lý, thì đạn pháo phô thiên cái địa trên bãi biển rơi xuống, tiếng nổ oanh long long chấn động màng nhĩ, khói lửa mịt mù, mặt đất chấn động khiến người ta khí huyết cuồn cuộn, tiếng ồn cực lớn làm tai ù điếc, những nam nhân vốn đang chạy về thôn khẩu đều quay đầu chạy ngược vào trong thôn.
Kỳ Khả ngoan ngoãn bị Lữ Thần xách đi, đợi đến giữa thôn thì để lại tất cả bao thuốc nổ, sau đó nàng và các nữ tỳ bị đuổi về trang viên.
Chiếu Lâm theo dõi hình ảnh giám sát từ ngoài biển theo thời gian thực, biết rằng đúng như nàng dự đoán, Hải khấu không chịu nổi tổn thất thêm một lần nữa, chỉ có thể dùng hoả pháo tẩy rửa mặt đất để trả thù, đánh hai lượt rồi liền quay đầu thuyền đi mất.
“Niềm vui đả thắng trận ngày hôm qua bị hoả lực của bọn chúng dập tắt, đây là chiến tranh tâm lý à? Không không không, nói theo cách khác, gọi là gì nhỉ, công, công tâm vi thượng, công tâm chiến?” Ngồi trong phòng khách chính, Kỳ Khả tháo nút tai xuống, nín một lúc mới nghĩ ra được một từ thích hợp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



