Thành Phong không trực tiếp xin công thưởng cho Kỳ Khả, nhưng nàng đã làm nhiều chuyện như vậy, không ban thưởng chút nào thì thật không hợp lý.
Bách Khanh xem xong công văn thì cười lớn, Kỳ Khả phải được thưởng, Thành Phong cũng phải bị mắng, chuyện quan trọng như thế mà hắn lại không dùng chim bồ câu truyền tin trước, nếu bọn họ biết tin tốt này sớm hơn, hôm nay nói không chừng có thể dẹp yên được cuộc náo loạn trong huyện.
“Tiểu tử Thành Phong này nhất định phải mắng.”
“Kỳ Khả nhất định phải thưởng, tính cả công lao trước đó, xin đại tướng quân ban thưởng lớn cho nàng, không thưởng thật sự không hợp lý, không thể thấy người ta có năng lực mà chỉ bắt người ta làm việc mà không cho lợi ích, nếu không chọc người ta tức giận bỏ đi thì chúng ta làm sao bây giờ.”
“Đại tướng quân vốn có ý thưởng nàng, hai chuyện bao thuốc nổ và Trư Bào Căn đáng để mỗi chuyện ban thưởng lớn, đợi thu hoạch hạ lương xong, những gì cần quyết toán đều xong xuôi, người nào cần thưởng thì thưởng cùng lúc, không ngờ hải khấu lên bờ nàng lại lập công lớn, cũng là thời điểm rất tốt.” Bách Khanh cười nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)