Thấy dáng vẻ lén lút ấy, Ôn Hạ cau mày, quay sang nói: “Đây là nhà chúng ta, đệ muốn vào thì cứ vào, làm gì mà rụt rè như vậy?”
Nghe nàng nói, Tần Cẩn Ngôn cười ngượng nghịu, rảo bước tới gần hai người, hạ giọng nói nhỏ: “Chẳng phải do sợ người nhà họ Tần còn ở đây hay sao?”
Ôn Hạ khẽ lắc đầu, đáp: “Đệ sợ bọn họ làm gì? Được rồi, đã về thì vào nhà giúp tỷ và mẹ dọn đồ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
