Thẩm cũng biết đấy, trong tay nhà ta đâu còn bao nhiêu bạc. Thuốc của cha ta chẳng thể ngừng, Nhị Oa cũng sắp phải đóng học phí cho năm nay. Năm nay thời tiết lại rét mướt thế này, lương thực thiếu thốn, tiền thì không có, chẳng lẽ cả nhà ta phải ra ngoài mà uống gió Tây Bắc?
Vậy nên ta định bán lại căn phòng này. Tiền nhiều tiền ít không quan trọng, chỉ cần đủ để cả nhà không phải chịu đói trong mùa đông này là được.”
Tần Hữu Điền không ngờ, chuyện phân gia đã tạm coi như chấm dứt, vậy mà Ôn Hạ vẫn có thể gây ra một phen rối loạn như thế này. Phản ứng đầu tiên của Tần Hữu Điền chính là ngăn cản, trong viện nhà họ vốn đang sống yên ổn, giờ lại có người ngoài vào ở, thế thì ra sao chứ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
