Hai người càng lúc càng đi xa, về sau những lời họ nói, Ôn Hạ cũng không nghe thấy nữa. Chỉ là trong lòng nàng, lại thêm phần cảnh giác với người trong thôn Tần gia.
Kiếp trước, Ôn Hạ sau khi tốt nghiệp đã làm blogger thủ công, môi trường làm việc tương đối đơn thuần. Đa phần kinh nghiệm đối phó với người xấu đều học được trên mạng. Lần đầu thực chiến, nàng cảm thấy bản thân vẫn nên thận trọng hơn một chút thì hơn.
Hai thùng nước ấy, cuối cùng vẫn là Ôn Hạ tự mình gánh về. Nhìn thấy Ôn Hạ gánh nước từ ngoài bước vào, mắt Ôn Ngọc Lan lập tức đỏ hoe.
“Mẹ à...” Thấy nàng như muốn mở miệng nói gì đó với Chu Đại Hoa, Ôn Hạ vội vàng cất cao giọng: “Mẹ, nước con đã gánh về rồi. Sau này người dùng nước không cần phải quá dè sẻn nữa đâu.”
Nghe Ôn Hạ nói vậy, Ôn Ngọc Lan quay đầu nhìn con, thấy Ôn Hạ nở một nụ cười tươi, khẽ lắc đầu với mình. Nghĩ đến những lời Ôn Hạ đã nói trước đó, dù trong lòng vô cùng xót xa nhưng sợ làm hỏng kế hoạch của con, cuối cùng Ôn Ngọc Lan vẫn không nói thêm gì.
“Sao ta lại để ý chứ? Ta ước gì từ nay về sau chẳng còn qua lại với bọn họ nữa.”
Nhận được câu trả lời khẳng định từ Ôn Ngọc Lan, lòng Ôn Hạ nhẹ nhõm hơn nhiều: “Mẹ, con biết rồi. Người đừng lo cho con, con biết mình phải làm gì.”
Biết Ôn Hạ đã hiểu rõ, Ôn Ngọc Lan nghĩ một chút rồi gật đầu, không nói thêm gì nữa. Nửa tháng sau đó, khi ở nhà, Ôn Hạ luôn rất ngoan. Sáng nào nàng cũng dậy thật sớm làm việc, tiện thể làm luôn nhiệm vụ đánh thức hai vợ chồng già nhà họ Tần.
Đêm khuya mỗi ngày, nàng cũng thỉnh thoảng lấy cớ đi vệ sinh, rồi ném một hòn đá lên cửa phòng họ. Khiến hai ông bà mỗi tối trước khi ngủ đều thấy bất an. Còn muốn ngủ bù ban ngày ư? Hừ, nằm mơ đi! Đừng mơ tưởng!
Tần Cẩn Ngôn lấy cớ ở nhà chăm cha, gọi cả đám bạn nhỏ đến nhà chơi. Sân lúc nào cũng ầm ĩ, bọn họ hoàn toàn không ngủ nổi. Qua nửa tháng, hai vợ chồng già nhà họ Tần vốn tuy lớn tuổi nhưng trông vẫn còn trẻ, nay lại như già thêm cả chục tuổi. Đừng nói tìm Ôn Hạ gây chuyện, ngay cả khi đi đường, chân tay cũng run rẩy, bước không vững.
Tuy dạo này Ôn Hạ cũng dậy sớm nhưng nàng còn trẻ, sức khoẻ tốt, tối đặt đầu xuống gối là ngủ ngay. Ban ngày lên núi, nàng sẽ tìm chỗ có nắng để chợp mắt. Nghỉ ngơi đủ rồi mới chặt ít củi đem về.
Tuy trông nàng vẫn rất gầy yếu nhưng chỉ có Ôn Hạ mới biết, so với lúc mới xuyên qua, nàng đã hoàn toàn khác, thậm chí còn luyện ra cả cơ bụng. Sáng hôm đó, Ôn Hạ vừa dậy quét sạch sân xong, đã thấy Chu Đại Hoa lê chiếc dép từ trong nhà đi ra.
Bà ta ra ngoài cũng chẳng nói lời nào, chỉ tiện tay cầm ngay cây chổi lớn Ôn Hạ vừa đặt xuống, rồi vụt thẳng về phía nàng. Vừa đánh vừa mắng: “Ta đánh chết cái đồ sao chổi nhà ngươi! Ta tạo nghiệt gì mà để ngươi lớn lên trong nhà họ Tần chúng ta thế này! Ta cho ngươi sáng sớm đã bày trò! Ta cho ngươi bày trò! Hôm nay ta đánh chết ngươi xem còn dám náo loạn nữa không!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
