Bữa tối hôm đó do Vương Quế Phương nấu.
Ở nhà họ Tần nhưng công việc như bếp núc nơi có thể động vào lương thực trong nhà Chu Đại Hoa tuyệt đối không để Ôn Ngọc Lan hay Ôn Hạ động vào. Mà với tình huống hiện tại, Ôn Hạ cũng thấy đỡ phiền.
Cơm canh vừa dọn lên, không ai trong đại phòng đi gọi ba mẹ con nhà hai ra ăn. Nhưng Tần Cẩn Ngôn đã sớm nghe lời tỷ tỷ, luôn để ý động tĩnh trong bếp. Vì vậy, vừa thấy thức ăn bưng lên bàn, ba mẹ con phòng hai liền bước ra khỏi phòng, ngoan ngoãn ngồi vào bàn, dáng vẻ vô cùng bình tĩnh.
“Ta nói này, có người đúng là mặt dày. Lúc làm việc thì không thấy đâu, tới giờ ăn thì chạy nhanh hơn cả gió.”
Đinh Tam Nương thấy ba người họ đến, liền mở miệng nói mát, giọng điệu không che giấu sự châm chọc.
Ôn Hạ quay về, còn cười cười với Chu Đại Hoa, lễ phép nói: “Bà nội, mai cháu phải ra ngoài kiếm tiền thuốc cho cha. Mọi người hình như không đói lắm, vậy nên cháu ăn nhiều một chút, bà không giận chứ?”
Chu Đại Hoa nghe vậy, há miệng định mắng nhưng Tần Hữu Điền đã đưa tay ngăn lại, bà ta đành nhịn xuống, miễn cưỡng đáp: “Ăn đi, nhìn ngươi giống như quỷ đói đầu thai vậy, ăn cũng chẳng chết được đâu!”
Ôn Hạ chẳng thèm để tâm. Sau khi ăn xong, nàng vin cớ thân thể chưa khoẻ, kéo Ôn Ngọc Lan và Tần Cẩn Ngôn trở về phòng. Vì tối nghỉ sớm nên sáng hôm sau khoảng giờ Mão một, Ôn Hạ đã tỉnh dậy. Nàng nhẹ nhàng xuống giường, thu dọn đơn giản rồi lặng lẽ đi về phía phòng chính nhà họ Tần.
Không tạo ra tiếng động lớn, Ôn Hạ trước tiên tới đứng trước cửa phòng hai lão già nhà họ Tần. Hít sâu một hơi, nàng giơ tay gõ cửa "cốc cốc". Hai cụ già nhà họ Tần đang ngủ say, đột nhiên nghe tiếng gõ cửa, tim không khỏi đập nhanh, vội vàng chống người ngồi dậy, ngay cả hơi thở cũng hơi rối loạn.
“Ai đó?! Sáng sớm gọi hồn người ta à?” Chu Đại Hoa gắt lên từ trong phòng, giọng đầy cáu kỉnh.
Đứng bên ngoài, Ôn Hạ nâng cao giọng, cung kính đáp: “Ông nội, bà nội, cháu là Ôn Hạ, tới thỉnh an hai người buổi sáng.”
Giấc ngủ đang ngon lại bị người gọi dậy, đã đủ khiến người ta khó chịu. Huống hồ người ngoài cửa lại là đứa cháu gái mà hai cụ xưa nay không ưa, cho dù có là con út mà họ thương nhất, cũng chưa chắc được sắc mặt tốt vào giờ này.
Chu Đại Hoa cao giọng, khẩu khí đầy tức giận: “Ngươi muốn chết à? Sáng sớm thế này tới thỉnh an làm gì? Nếu ngươi rảnh quá thì ra mà làm việc nhà, đừng đứng trước cửa mà giở trò!”
Hai cụ già vốn đang bị đánh thức trong trạng thái hoảng hốt, đương nhiên không thể cho nàng sắc mặt dễ chịu. Ôn Hạ sớm đã có chuẩn bị tâm lý. Nghe bà mắng, nàng không hề tức giận.
Chưa nói đến việc đời trước nàng từng làm blogger thủ công, bị người công kích trên mạng không ít. Chỉ riêng nguyên chủ thôi, đã từng nhiều lần bị hai cụ này mắng, lời còn khó nghe gấp bội.
Nàng đứng yên ngoài cửa, để Chu Đại Hoa mắng xối xả một hồi, sau mới lại cất giọng, không nhanh không chậm nói: “Nếu vậy, không biết ông bà cần cháu làm gì? Nếu là nấu bữa sáng, vậy phải chờ bà đồng ý mới được vào bếp.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)