"Nguyệt Nhi, mười hai tuổi là lứa tuổi dễ bị ly hồn nhất, nghe người xưa truyền lại, sau khi ly hồn không lâu thì người đó sẽ thực sự… Qua đời."
"Vậy sao?" Sở Minh Nguyệt nhíu mày đáp một tiếng.
Chuyện như vậy nàng cũng từng nghe nói ở kiếp trước.
Kiếp trước, nhiều bậc cha nương thường tổ chức lễ sinh nhật mười hai tuổi cho con cái, đây là một phong tục phổ biến. Khi trẻ sinh ra thì làm lễ "Đầy tháng", đủ một tuổi thì làm lễ "Thôi nôi". Mười hai tuổi thường được gọi là qua "Cửa thiếu niên", là vòng đời đầu tiên của con người, cũng là bước ngoặt từ thời thơ ấu bước vào thời niên thiếu, vì vậy mới bày tiệc ăn mừng.
Năm nàng mười hai tuổi, viện trưởng cũng mua một chiếc bánh kem lớn và cùng bọn trẻ trong cô nhi viện tổ chức ăn mừng cho nàng, tuy không được như những đứa trẻ đủ cha nương có thể bày tiệc lớn, nhưng lúc đó, một bữa tiệc như vậy đã khiến nàng cảm thấy vô cùng thỏa mãn hạnh phúc rồi.
Chẳng qua một số phong tục ở nông thôn còn có một cách nói khác- mười hai tuổi cũng là lúc ba hồn bảy vía của đứa trẻ quy vị toàn bộ, nghĩa là trước mười hai tuổi, hồn vía của đứa trẻ còn chưa đầy đủ.
Nghĩ lại, cách nói ly hồn ở đây e rằng cũng giống với phong tục ở nông thôn kiếp trước của nàng mà thôi.
"Bà ơi, làm thế nào bây giờ? Vậy có nên mời một vị pháp sư đến gọi hồn cho Nguyệt Nhi không?" Sở Linh Chi căng thẳng lên tiếng.
"Phụt, tỷ tỷ à, không đến nỗi nghiêm trọng vậy đâu. Có lẽ trước đây muội đúng là bị ly hồn, suýt chút nữa không về được, nhưng bây giờ chẳng phải ta đã trở về lành lặn rồi sao? Hơn nữa còn gặp họa mà hóa phúc, học được bao nhiêu bản lĩnh kiếm tiền, đều là những thứ người ở đây chưa từng thấy qua, như vậy chẳng phải rất tốt sao? Mọi người yên tâm, không cần gọi hồn cho muội đâu."
Sở Minh Nguyệt không hề chê cười chuyện Sở Linh Chi mê tín hay gì cả. Kiếp trước nàng cũng là người theo chủ nghĩa duy vật, nhưng từ sau khi xuyên không, những tư tưởng trước đây đã bị đảo lộn hoàn toàn.
Với lại người xưa tôn sùng quỷ thần nhất, chuyện ly hồn như vậy tồn tại ở đây cũng không có gì lạ, mà nàng vừa hay có thể dùng cái cớ này để giải thích cho mình.
Nghĩ đến đây, nàng thoáng thở phào nhẹ nhõm một hơi, rốt cuộc cũng đã lấp được cái lời nói dối này rồi.
"Nguyệt Nhi, cháu thực sự không thấy khó chịu ở chỗ nào sao?" Sở Khai Điền cũng đưa tay sờ đầu Sở Minh Nguyệt, lo lắng lên tiếng.
"Thực sự không sao đâu ạ, mọi người đừng lo lắng thái quá. Cháu đảm bảo, cháu sẽ sống rất rất lâu…"
Dưới sự đảm bảo hết lần này đến lần khác của Sở Minh Nguyệt, mọi người mới nửa tin nửa ngờ đồng ý không gọi hồn cho nàng nữa, nhưng ông bà đã dặn nàng, hễ có chỗ nào khó chịu thì nhất định phải nói ra, để họ kịp thời tìm người gọi hồn cho nàng.
Sở Minh Nguyệt cười cười đồng ý, rốt cuộc cũng giải quyết được vấn đề lớn này rồi. Còn chuyện gọi hồn gì đó thì cứ cho qua đi, chẳng phải đã gọi được rồi sao?
...
Sáng sớm ngày thứ hai, trời chưa sáng hẳn, Sở Minh Nguyệt đã dậy sớm sửa soạn bản thân, lại lấy tấm lưới đánh cá ra kiểm tra tỉ mỉ.
Mấy sợi dây đan kết thành tấm lưới này không được chắc chắn bằng lưới ở kiếp trước, nhưng cách làm cũng được coi là tinh xảo.
Nàng kéo một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống, tháo từng nút thắt một.
Mảnh đất nàng xuyên đến tên là Đại Lục Thanh Xuyên, quốc gia đang ở tên là nước Đại Yến, phong thổ nhân tình cũng tương tự như các quốc gia thời cổ đại trong lịch sử Trung Quốc.
Gia gia chưa từng đi học, hoàn toàn là tự học thành tài. Ông thích đọc sách, nhất là đọc lịch sử kỳ truyện, dã sử truyện ký. Có lẽ vì khát vọng tri thức mạnh mẽ khi còn trẻ đã giúp ông không thầy mà tự học, biết đọc chữ, nhưng cả đời ông chưa từng cầm bút viết một chữ nào, bởi vì ông chỉ biết đọc chứ không biết viết.
"Nguyệt Nhi, sao con dậy sớm vậy?" Lý Tú Anh sáng sớm đã mang nước rửa mặt đến phòng Sở Minh Nguyệt, thấy nàng đã dậy, lúc này đang ngồi xổm dưới đất nghiên cứu tấm lưới, không khỏi ngạc nhiên hỏi.
Ngày thường nàng đều ngủ đến khi mặt trời đã lên cao mới dậy mà.
"Nương ơi, hôm nay con với tam thúc và các ca ca ra sông Thanh Long bắt cá, nên dậy sớm kiểm tra xem tấm lưới này có chỗ nào bị rách hay thủng không ạ."
Về chuyện Sở Minh Nguyệt ly hồn và chuyện nằm mơ thấy một nơi kỳ lạ, Sở Khai Điền và Tống Mỹ Lan đã nói với cả nhà. Vì vậy Lý Tú Anh cũng biết nữ tử mình bỗng nhiên biết được nhiều điều, nhưng cụ thể là biết những gì, bà cũng không nắm chắc.
Tuy vậy, khi nữ tử mình nói nó hiểu được nhiều thứ thì người làm nương như bà chắc chắn sẽ vui mừng từ tận đáy lòng.
Dù bà cũng không rõ rốt cuộc nó biết những gì, nhưng nương không chê con xấu, dù tốt dù xấu, trong mắt người nương, con mình luôn là tốt nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)