Cả nhà vui vẻ hòa thuận, lại thấy Sở Minh Nguyệt thay đổi tính nết, đều thực sự vui mừng. Tống Mỹ Lan vẫy tay gọi Sở Minh Nguyệt theo bà vào nhà rồi để Sở Linh Chi, Lý Tú Anh, Tôn Ngọc Nương đi nấu cơm.
"Vâng." Sở Minh Nguyệt ngoan ngoãn đáp một tiếng, đi tới trước mặt Tống Mỹ Lan, nắm tay bà bước vào trong.
Tam thúc Sở Minh Nguyệt là Sở Chí Cao và Sở Tử Khâu, Sở Tử Thanh đã đứng ngây ra từ lúc nãy, đợi mọi người đều đi làm việc mới lấy lại tinh thần, ba người nhìn nhau cười, đồng thời thở phào nhẹ nhõm rồi vui vẻ đi làm sạch sẽ con thú săn được đem về, để Lý Tú Anh và mấy người khác dùng khi nấu cơm.
...
Hôm nay Sở Minh Nguyệt đã thuận lợi gây dựng ấn tượng tốt với mọi người, trong lòng lại cảm khái một phen về sự thuần phác thiện lương của người nhà họ Sở.
Năm nay nàng mười hai tuổi, vì trước nay cuộc sống tốt, nên nàng có nước da trắng mịn, dung mạo tú lệ, dáng vẻ thanh thoát phiêu dật, lớn lên rất đầy đặn dễ thương, tuy nhỏ tuổi nhưng đã là một mỹ nhân bẩm sinh.
Bởi vì ngoại hình này mà nàng bị không ít cô gái trong thôn ngấm ngầm ghen ghét.
Thế nhưng, một bộ túi da đẹp như vậy lại đi kèm với một tính cách quái gở như thế.
Sở Minh Nguyệt trước đây tồi tệ cỡ này, bao nhiêu năm qua không biết người nhà họ Sở đã chịu đựng thế nào.
Nàng nghĩ, dù cả đại gia đình đều yêu thương nàng ta, nhưng trong thâm tâm chắc ít nhiều gì cũng có phần tổn thương và thất vọng phải không?
...
Cơm trưa làm xong, Tôn Ngọc Nương đang mang thai chỉ phụ giúp Lý Tú Anh và Sở Linh Chi, ba người cùng tay làm một bữa cơm trưa phong phú, có gà hầm, có rau xào, và một chậu sành cháo gạo tẻ trắng nấu bằng số gạo tẻ loại thường. Đó là đại bá Sở Chí Viễn được phát lương trở về mua một túi nhỏ gạo tẻ để nấu.
Hiện tại cuộc sống của nhà họ Sở không ăn nổi cơm gạo trắng, chỉ có thể nấu thành cháo loãng ăn với rau.
Trên bàn ăn, nồi đồng đựng thịt đặt trước mặt Sở Minh Nguyệt, để nàng ăn trước, những người khác chỉ ăn một miếng lấy hương vị rồi ăn rau dại không dầu mỡ.
Sở Tử Thư ăn hai miếng thịt gà rừng liền nhìn chăm chăm vào bát thịt gà hầm nhỏ mấy lần, sau đó lại ngoan ngoãn ăn rau dại bên cạnh.
"Tử Thư, đệ còn nhỏ, ăn nhiều thịt một chút mới mau lớn."
Trong đầu Sở Minh Nguyệt lướt qua một hình ảnh: Cả nhà quây quần bên mâm cơm, trên mâm có một bát thịt chồn, đợi Sở Minh Nguyệt ăn no mới, người nhà mới chia nhau ăn phần còn lại. Thừa hưởng ký ức của nguyên chủ, những hình ảnh như thế này có mặt ở khắp nơi, mấy ngày nay Sở Minh Nguyệt đã gần như bị những hình ảnh này hành hạ đến phát điên rồi.
Hóa ra, người nhà họ Sở đã sớm quen với việc nàng làm như vậy, cũng không trách khi nàng hơi thay đổi một chút, người nhà lại lần lượt ngạc nhiên tới mức nào.
"Cảm ơn tỷ tỷ." Sở Tử Thư thấy Sở Minh Nguyệt gắp thịt cho mình, vừa mừng vừa sợ, cứ rối rít cảm ơn đến mấy lần.
Tiếp theo, nàng lại chia thịt cho từng người có mặt, vừa chia vừa đổ mồ hôi trong lòng, Sở Minh Nguyệt à Sở Minh Nguyệt, ngươi chết thực sự không oan!
"Ông ơi, bà ơi, mời ông bà ăn ạ…"
Sở Minh Nguyệt gắp phần thịt còn lại cho gia gia nãi nãi và tam thẩm mỗi người thêm hai miếng, rồi chia hết phần còn lại, không để lại một giọt nước thịt nào.
Kiếp trước nàng tuy là trẻ mồ côi, nhưng đồ ăn ngon cũng không phải chưa từng được ăn. Viện trưởng cô nhi viện vốn là truyền nhân của thế gia y học cổ truyền, bà ấy coi trọng thiên phú của nàng, đã truyền lại cho nàng toàn bộ y thuật châm cứu, nàng cũng học được chút thành tựu.
Nhưng những đứa nhỏ trong cô nhi viện không có nền tảng, không có thân phận, càng không có cha nương giàu có, vì sự tồn tại trong tương lai, đều dùng hết tất cả tinh lực để không ngừng học tập, cô nhi viện cũng cung cấp sự giúp đỡ trong khả năng cho phép.
Trẻ em tại cô nhi viện ngày thường đều chú trọng tới chuyện thực hành, đã mở ra rất nhiều kỹ năng bắt buộc và các khóa học tự chọn, võ thuật luyện phòng thân là bắt buộc, ngoài ra nàng còn chọn học thêm món ăn.
Trước khi xuyên qua, nàng đang đi tham gia cuộc thi ẩm thực do một công ty lớn tổ chức, nếu đoạt giải thì công việc sau này của nàng cũng không phải lo lắng nữa, đáng tiếc… Tất cả chỉ còn lại một tiếng thở dài…
Sau bữa ăn, Sở Linh Chi dọn dẹp bàn ghế, Sở Minh Nguyệt cũng giúp nàng ấy bưng bát đũa, phụ giúp. Sở Linh Chi thấy nàng thực lòng giúp đỡ, cũng vui vẻ cùng nàng đi vào phòng bếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)