"Cứ nghe Nguyệt Nhi đi. Những điều con bé nói ta thấy rất có lý, chúng ta cứ chờ xem." Sở Khai Điền luôn ủng hộ Sở Minh Nguyệt.
Người nhà họ Sở thấy ông ấy đã lên tiếng, cũng lần lượt gật đầu đồng ý, lặng lẽ chờ tin tức.
...
Chưởng quầy Tôn dẫn tiểu nhị chạy thẳng một đường trở về Đức Thuận Lầu, liền vội vã lên lầu ba, đến trước cửa phòng hạng Thiên của đông gia nhà mình, ông ta giơ tay nhẹ nhàng gõ mấy tiếng.
"Vào đi." Vẫn là giọng nói trong trẻo nhưng ấm áp dễ nghe kia vọng ra.
Chưởng quầy Tôn cẩn thận đẩy cửa bước vào.
"Thế nào?" Người đó đứng tựa cửa sổ, như thể đã đợi ở đây từ lâu.
"Thưa đông gia, mùi thơm bay đến tửu lầu chúng ta sáng nay quả thực là mùi của một loại cá, là loại cá tửu lầu chúng ta chưa từng thấy bao giờ, là loại mới."
Sau đó, ông ta liền kể chi tiết yêu cầu của Sở Minh Nguyệt với người nam nhân đối diện.
"Ồ? Nàng ta nói muốn chia năm năm?" Sau khi nghe chưởng quầy Tôn kể xong, người nam nhân nọ quay người lại nhìn ông ta với vẻ mặt khó đoán.
"Dạ… Dạ là như vậy. Hơn nữa, cô gái đó còn nói đây là giới hạn cuối cùng, thấp hơn giới hạn này thì nàng ta không làm." Chưởng quầy tưởng rằng người đó sẽ tức giận, nên nói chuyện cũng có chút không lưu loát.
Vị đông gia nhà ông tuy ít nói, lạnh lùng, nhưng khí chất vô cùng mạnh mẽ, luôn khiến người ta không tự chủ được cảm thấy e ngại và là sợ hãi từ tận đáy lòng.
"Hừ, quả là con cáo nhỏ cứng đầu, trong đầu chỉ nghĩ đến tiền." Giọng điệu của người đó bỗng nhiên mềm xuống, khiến người ta cảm giác dung nhan sau chiếc mặt nạ lúc này cũng hẳn là dịu dàng.
Giọng nói của đối phương có chút bất đắc dĩ, lại có chút thất vọng.
Chưởng quầy dỏng tai nghe cũng không rõ cuối cùng đối phương đã nói gì.
Chưởng quầy Tôn trình bày từ thực tế quan điểm của mình. Tuy ông ta thấy tửu lầu lớn như vậy của mình chia cho tiểu cô nương kia phần trăm cao như thế có chút xót ruột, nhưng vẫn nói ra suy nghĩ của mình.
"Ừ, suy nghĩ của ngươi không tệ. Đã vậy, hãy đồng ý với yêu cầu của nàng ta đi, chia cho nàng ta năm năm." Người đó nghe xong suy nghĩ của chưởng quầy liền gật đầu nói.
Chưởng quầy Tôn không ngờ đông gia nhà mình lại đồng ý, trong lòng cũng có chút ngạc nhiên. Trong ấn tượng của ông ta, đông gia nhà mình tuy ít nói, cô độc lạnh lùng, nhưng ông ta biết yêu cầu mà tiểu cô nương kia đưa ra, đông gia nhà mình chắc chắn sẽ không đồng ý.
Không biết lần này đối phương đã thay đổi tính nết thế nào?
"Còn ý kiến gì nữa không?" Người đó thấy chưởng quầy đứng ngây ra không nhúc nhích thì khẽ nhíu mày, lên tiếng nhắc nhở.
"Ồ, không, tiểu nhân đi làm ngay." Chưởng quầy giật mình lấy lại tinh thần, sau đó vội vàng nhận lệnh rồi định đi ra.
"Chờ đã." Người đó thấy chưởng quầy Tôn quay người đi ra, lại gọi ông ta quay lại.
"Thưa đông gia, còn dặn dò gì ạ?" Chưởng quầy Tôn cúi đầu đứng, chờ lời dặn dò của người đó.
"Có lẽ nàng ta sẽ yêu cầu ngươi lập một bản thỏa thuận với nàng ta. Nếu thực sự như vậy, ngươi hãy bảo nàng ta đến đây, ta sẽ tự mình ký với nàng ta." Người đó đứng suy nghĩ một lúc, nửa bên mày hơi nhíu lại, lúc này mới chậm rãi lên tiếng.
"Dạ." Từ những lời ít ỏi của người đó, chưởng quầy Tôn cảm nhận được sự coi trọng của đối phương với việc này, vì vậy cũng không tự chủ được mà trở nên coi trọng hơn.
Đợi ông ta ra ngoài, người đó mới thở dài đi đến bên cửa sổ đứng một lúc lâu.
Lúc này mặt trời sắp lặn, một tia nắng tà nghiêng nghiêng chiếu qua cửa sổ, vừa vặn phủ lên người hắn. Hắn lặng lẽ tắm mình trong ánh sáng vàng, thất thần.
Bóng dáng như thu thủy trường thiên (trời và nước nối liền thành một mảnh, mênh mông mờ mịt) thoạt nhìn có vẻ vài phần tiêu điều, lẻ loi.
...
Hai thùng cá Sở Minh Nguyệt làm, đến cuối cùng chỉ ăn còn một chậu sành nhỏ.
Dầu ban đầu vì chiên cá mà lẫn thêm mỡ cá lại càng nhiều hơn, đây là điều đáng để Sở Linh Chi cảm thấy an ủi duy nhất. Nàng ấy vui vẻ đổ hết số dầu còn lại vào vò đậy kín, cả nửa vò lớn, lần này chắc đủ để họ ăn trong một thời gian rồi.
Hai thùng cá còn lại, Sở Minh Nguyệt bảo Lý Tú Anh để ở nơi thoáng mát, trong thùng có nước, cá này nuôi thêm chừng hai - ba ngày cũng không sao. Nàng đoán chưởng quầy nhất định sẽ quay lại, tửu lầu lớn như họ tuyệt đối sẽ không bỏ lại mầm mống để mai sau có thêm một đối thủ cạnh tranh.
...
Ngày hôm sau, Sở Minh Nguyệt vốn muốn cầm mười lượng bạc đó lên thị trấn mua đồ, nhưng liếc nhìn vẻ mặt của Lý Tú Anh, biết bà ấy tiếc tiền, nên định cùng tam thúc và Sở Tử Khâu, Sở Tử Thanh ra thượng nguồn sông Thanh Long xem thử, cũng tiện ngắm nhìn thác nước Thanh Long trong lời đồn một phen.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
