Nghĩ đến đây, trong lòng nàng vừa mừng vừa đưa tay vỗ vào nắp quan tài, may mà nàng tỉnh kịp, không thì thật sự sẽ bị chôn sống mất, nếu vậy thì cho dù có tỉnh lại cũng sẽ bị ngột ngạt rồi chết lần nữa đấy.
Nghĩ đến cuộc thi mình đã bỏ lỡ, lúc này nghĩ lại cũng thấy chẳng có gì, vẫn là cái mạng nhỏ của mình càng quan trọng.
"Choang" một tiếng, nắp quan tài bị đẩy ra, một tia sáng mạnh bỗng nhiên chiếu vào, Sở Minh Nguyệt nhất thời không thích ứng kịp với ánh sáng đột ngột liền nhắm mắt lại, một lúc lâu sau nàng mới lại từ từ mở mắt ra.
"Nguyệt Nhi, con thật sự tỉnh lại rồi…" Mẹ Minh Nguyệt thấy nàng mở mắt, lại bật khóc, mà lần này rõ ràng là khóc vì quá vui mừng.
"Nguyệt Nhi…"
"Nguyệt Nhi…"
"Ta đã nói Nguyệt Nhi chỉ là hôn mê thôi, nó sẽ không thực sự đi đâu…" Mẹ Minh Nguyệt thấy nàng tỉnh lại, lập tức quay sang tạ ơn trời đất phù hộ.
Điều này thì thôi cũng đành, ít nhất thì y phục cũng là vật ngoài thân, nhưng vấn đề là người nào người nấy đều vì thiếu dinh dưỡng lâu ngày nên mặt mày xanh xao, giống như một đám người nguyên thủy sống trong hang động vốn được miêu tả trong sách ấy, bọn họ đang nhìn chằm chằm vào nàng như thể muốn ăn tươi nuốt sống...
Trời ạ, nàng đã đến nơi nào vậy?
Bỗng nhiên nghĩ đến lúc mình bị sét đánh, dường như bên tai có một giọng nói vọng tới, nhưng nói gì thì nàng không nghe rõ, lúc này một dòng ký ức xa lạ lại bỗng dưng ùa vào trong đầu…
Trong lòng chợt lóe lên một tia tỉnh táo, nàng thầm nghĩ, chẳng lẽ nàng xuyên... không… rồi?
Nghĩ đến đây, lại nhìn đám người xung quanh, nàng không thể chịu đựng thêm cú sốc nào nữa, đã lập tức nhắm mắt xuống, lại ngất đi.
"Nguyệt Nhi…"
"Minh Nguyệt…"
"Minh Nguyệt…"
Tiếng la hét của mọi người lại vang lên, mọi người tiến lên sờ nhẹ mũi nàng, thấy hô hấp của nàng đều đặn, chỉ là ngất đi, ai nấy lại thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ đã yên tâm rồi, lại cẩn thận khiêng nàng ra khỏi quan tài.
Ông nội Sở Minh Nguyệt ra lệnh đưa nàng về nhà trước rồi tìm lang trung đến xem.
...
Ba ngày sau, Sở Minh Nguyệt đành phải chấp nhận sự thật là nàng đã xuyên không. Trong ba ngày này, nàng không cam lòng cứ liên tục mắng chửi thần sét, từ mắng ông ta cho đến mắng cả tổ tông mười tám đời nhà ông ta, nhưng lần này không còn bất kỳ tia sấm chớp nào giáng xuống nàng nữa.
Mấy ngày nay đều là thời tiết quang đãng, trời xanh không một gợn mây.
"Nguyệt Nhi, đây là cháo gạo con thích uống, con uống một chút đi, anh con và tam thúc đã vào núi săn bắn rồi, đợi bọn họ trở về, mẹ sẽ hầm thịt cho con ăn." Mẹ của Sở Minh Nguyệt là Lý Tú Anh bưng một bát cháo đi tới trước giường đất đưa cho nàng, nàng nhìn bát cháo gạo kê, nước cháo trong vắt có thể soi được bóng, khẽ đưa tay nhận lấy rồi để sang một bên.
"Nguyệt Nhi, nhà ta hết gạo rồi, con uống tạm một chút vậy…" Lý Tú Anh thấy nàng để bát cháo sang bên cạnh giường đất, tưởng nàng chê cháo loãng, liền ngồi xuống bên cạnh giường, dỗ dành nàng ăn.
"Mẹ, không phải con chê cháo loãng, con đã ăn sáng một bữa rồi, mẹ bưng cháo này cho tam thẩm đi, thẩm ấy đang mang thai, còn chưa ăn gì cả."
Sở Minh Nguyệt bưng bát cháo đó giao lại cho Lý Tú Anh, bảo bà bưng sang phòng bên cho tam thẩm Tôn Ngọc Nương.
"Nguyệt Nhi, con không phải thích uống cháo gạo sao? Nhà chỉ còn một bát gạo nữa thôi, mẹ sẽ tiết kiệm một chút vẫn đủ cho con uống mấy ngày, con không uống nữa sao?"
Lý Tú Anh thấy Sở Minh Nguyệt từ khi tỉnh dậy dường như đã thay đổi tính nết, không còn hay nổi cáu vô cớ, bây giờ còn biết nhường nhịn, trong lòng có phần vui mừng nhưng cũng có phần nghi ngờ, sợ sau này nàng lại nổi cáu, nên cẩn thận dè dặt lên tiếng hỏi.
"Mẹ, con thực sự không uống nữa, sáng nay chưa ai ăn sáng cả, chỉ riêng làm cho mình con, bây giờ lại uống cháo này, con thực sự uống không nổi, mẹ mau bưng cho tam thẩm, thẩm ấy ăn không tốt thì đứa con trong bụng cũng sẽ thiếu dinh dưỡng mất."
"Nguyệt Nhi, không ngờ con tỉnh dậy lần này lại biết quan tâm đến người khác rồi, mẹ vui quá, vậy mẹ bưng cháo cho tam thẩm con nhé?" Lý Tú Anh vui mừng khen Sở Minh Nguyệt hai câu, trong mắt lộ ra sự yêu thương tràn đầy.
"Vâng, mẹ mau đi, uống lúc còn nóng, để lát nữa cháo nguội mất. Con cũng xuống đất vận động một chút, nằm trên giường này ba ngày rồi, nằm nữa sẽ mốc meo mất."
Trong lòng Sở Minh Nguyệt chua xót, vội vàng giục Lý Tú Anh mau bưng cho Tôn Ngọc Nương, Lý Tú Anh vui vẻ đáp một tiếng, sau đó bưng cháo đi ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


