"Thơm quá…"
"Đúng vậy, mùi thơm ở đâu ra vậy, thơm quá…"
Người trong sân lập tức ồn ào lên.
"Đi, xem thử." Trưởng thôn ngửi thấy mùi này cũng không thể ngồi yên được nữa. Đây là nhà nào làm được thứ ngon như thế, cũng không biết mời ông ta sang nếm thử, đúng là đồ không có mắt.
Cứ như vậy, một đám người tạm thời không để ý đến chuyện nhà họ Sở bắt cá nữa, tất cả đều bị mùi thơm này hấp dẫn mà đi theo trưởng thôn.
...
Chiên xong cá, Sở Minh Nguyệt bảo Sở Linh Chi và Lý Tú Anh chặt cá đã chiên thành từng miếng to bằng một ngón tay rồi múc bớt dầu trong chảo ra, cho hành, tỏi, gia vị vào phi thơm, đổ hết chỗ cá đã chặt vào đảo đều, xào một lúc rồi thêm nước vào kho nhỏ lửa.
Lần này thêm gia vị vào, mùi càng thơm hơn.
Mấy người trong sân đồng thời không nhịn được mà nuốt nước bọt, bắt đầu mong đợi món ăn mau mau chín để được nếm thử mùi vị của cá…
Lý Tú Anh và Sở Linh Chi lại làm nhanh một đĩa rau cải muối chua và một đĩa rau sam trộn, chuẩn bị lát nữa sẽ ăn kèm với cá.
...
Trên lầu ba Đức Thuận Lầu, trong phòng khách hạng Thiên, một người nam nhân từ từ đẩy cửa sổ ra. Đôi mắt long lanh như sóng nước nhìn xuyên qua bầu trời, hướng về phía những ngôi nhà nhỏ ở xa, dừng lại trên một bóng dáng nhỏ mờ ảo, ngắm nhìn thật lâu. Sau đó, hắn nhắm mắt lại, hít sâu mùi thơm vừa theo gió bay tới.
"Cốc, cốc, cốc…" Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vọng vào.
"Vào đi."
"Đông gia, ngài gọi tiểu nhân đến là có gì dặn dò?" Chưởng quầy Tôn của Đức Thuận Lầu bước vào, cẩn thận nhìn người nam nhân trước cửa sổ, nhẹ nhàng hỏi.
"Có ngửi thấy mùi thơm theo gió bay đến không? Tất cả các món trong tửu lầu chúng ta gộp lại cũng không thơm bằng nó đâu." Giọng nói trong trẻo lạnh lùng như dòng nước chảy, người đó không quay đầu lại, chỉ lạnh nhạt hỏi.
"Dạ có, thưa đông gia. Không chỉ tiểu nhân, mà ngay cả thực khách trong lầu cũng ngửi thấy, tưởng là bản điếm lại cho ra món mới, đều đến hỏi han. Tiểu nhân tạm thời kiếm cớ qua loa cho xong, đang định sai tiểu nhị đi tìm hiểu xem thế nào." Chưởng quầy có thể làm chưởng quầy, đương nhiên không phải người thường. Hắn vừa nghe lời người đó hỏi chuyện liền hiểu được ý tứ của đối phương, lập tức thuận theo ý muốn mà trả lời.
"Ừ, mùi đó hẳn là mùi của một loại cá. Cụ thể phải làm thế nào, ngươi biết rồi chứ?" Người đó chậm rãi quay người lại, chỉ thấy đối phương mặc một bộ cẩm bào, dáng người cao ráo, trên mặt đeo nửa chiếc mặt nạ độc đáo làm bằng vàng ròng nguyên chất. Tuy không rõ dung mạo, nhưng chỉ đứng đó thôi, đã toát lên khí chất xuất chúng, phong thái vạn phần.
"Tiểu nhân biết, nhất định sẽ làm thỏa đáng, gia yên tâm." Vị chưởng quầy ở đây nhiều năm, tuy cả năm cũng chẳng được gặp vị đông gia thần bí này mấy lần, nhưng tính tình của ông chủ, hắn cũng mơ hồ biết được một ít.
"Ừ, ra đi." Người đó phân phó một tiếng, chưởng quầy hành lễ, cung kính lui ra.
...
Cùng lúc đó, trên con đường làng từ Đức Thuận Lầu đến Thanh Tuyền Trang, một người tay cầm quạt xếp, vội vã men theo mùi thơm, đi liên tục cả chặng đường tìm về phía nhà họ Sở.
"Công tử, công tử ơi, ngài đi chậm thôi. Ngài vừa khỏi ốm, lỡ có sơ suất gì, nô tài muôn chết cũng không đền được tội…"
Một người có dáng vẻ công tử phú gia đi phía trước, sải bước thật nhanh, phía sau một tên sai vặt chạy từng bước nhỏ theo, vừa chạy vừa gọi.
"Ta không sao. Ngươi mau lên. Nếu đi chậm, thứ ngon lành không biết là gì này bị người khác ăn hết thì công tử nhà ngươi lập tức sẽ không khỏe, nhất định sẽ lên cơn đấy." Người được gọi là công tử kia cũng không quay đầu lại, vẫn bước nhanh như bay, bỏ xa tên sai vặt ở phía sau.
"Công tử, chỉ vì chút đồ ăn mà ngài đã dùng khinh công bỏ rơi nô tài, ngài có cần thiết phải làm đến mức này không?" Tên sai vặt lầm bầm vô cùng thảm hại, cũng vận khinh công nhanh chóng đuổi theo.
"Công tử nhà ngươi bao năm nay vẫn sống đau khổ như vậy, niềm an ủi duy nhất là có thể đi khắp nơi, ăn các món ngon. Biết đâu một ngày nào đó lại tùy thời tắt thở, vậy nên phải tranh thủ lúc còn sống, ăn được miếng nào hay miếng đấy."
Tên sai vặt nghe đến đây, lập tức ngừng phàn nàn, trên mặt thoáng lộ nét buồn bã, gắt gao đuổi theo.
...
Sở Minh Nguyệt trông coi bên nồi, thỉnh thoảng lại dùng xẻng xới nhẹ để tránh bị cháy. Những miếng cá sau khi chiên và xào lúc này đã càng thêm ngon mắt, sắc hương vị đều đủ, trên mặt nồi nổi lên một lớp váng dầu.
Sở Minh Nguyệt thấy đã gần được, bèn bảo Sở Linh Chi thêm củi, dùng lửa lớn đun cho cạn nước là có thể bắc ra ăn.
Sở Linh Chi làm theo lời nàng, nàng ấy nhìn nồi cá đầy ắp cũng thầm nuốt nước bọt.
Chẳng mấy chốc, nước súp đã cạn gần hết, Sở Minh Nguyệt vui vẻ hô một tiếng: "Được rồi, có thể bắc ra rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)