"Ha ha ha, ta đã nói mà, nhà họ lao động nhiều quá, ngày nào cũng rảnh rỗi không có việc gì làm, nên mới ra sông thử may mắn. Nhìn cái bộ dạng ủ rũ của các ngươi, nhất định là trở về tay không rồi phải không? Ta đã nói sông Thanh Long này nước chảy xiết, đâu phải nước tù, cả ngày cũng chẳng câu được một con cá nào đó. Đó chỉ là trò tiêu khiển của người giàu trong lúc rảnh rỗi thôi. Chẳng lẽ các ngươi đã nghèo đến phát điên rồi nên cũng học đòi người giàu câu cá học làm sang à?"
"Ha ha ha…" Lý Đại Trụ nói xong, những người còn lại cũng cười theo ông ta, ý tứ mỉa mai vô cùng rõ ràng.
"Đại Trụ thúc, chúng ta có câu được cá hay không cũng là việc của nhà chúng ta, liên quan gì đến thúc? Đàn ông con trai mà nhiều chuyện như vậy, không sợ cắn phải lưỡi sao?" Sở Minh Nguyệt thấy mấy người kia chỉ biết nhìn nhau không dám lên tiếng phản bác, liền nổi khùng tiến lên một bước, tranh luận với Lý Đại Trụ.
"Ồ, cái con nhóc nhà họ Sở này, chẳng phải mấy hôm trước ngươi còn đòi sang sông để làm bà cả nhà giàu hả? Nhìn cái bộ dạng ngang ngược càn quấy, ăn không ngồi rồi này của ngươi xem, thế cũng xứng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga sao? May mà con Thanh Lan nhà ta đã xô ngươi xuống sông cho ngươi tỉnh táo cái đầu, nếu không ngươi tự làm mình mất mặt là chuyện nhỏ, nhưng để chuyện này bị lan truyền ra ngoài làm liên lụy kéo theo cả làng mất mặt hết đó lại là chuyện lớn đấy." Bàn Nha, mẹ của Lý Thanh Lan, lúc nãy đang ngồi khâu đế giày cùng mấy nữ nhân, nghe thấy Sở Minh Nguyệt cãi lại chồng mình, liền vội vàng bỏ kim chỉ đứng dậy xông tới, mở miệng mắng nàng.
"Bàn Nha tẩu, Nguyệt Nhi chỉ là một đứa trẻ, với lại nó bị con Thanh Lan nhà tẩu xô xuống sông, hôn mê bao nhiêu ngày, suýt bị chúng ta tưởng là chết rồi đem chôn. May mà nó tỉnh lại, sao tẩu còn có thể lấy chuyện này ra nói làm nó tổn thương?" Hễ nghe thấy có người công kích Sở Minh Nguyệt, Sở Chí Cao tuyệt đối không nhịn được. Ông ấy trầm giọng lên tiếng nói, giọng nói cao hơn mấy độ.
Sở Minh Nguyệt thầm giơ ngón cái về phía tam thúc nhà mình.
Sở Chí Cao có chút buồn cười nhìn nàng, trong lòng thầm nghĩ con bé này quả nhiên tính tình đã thay đổi rất lớn. Nếu là ngày thường, bị những người trước mắt chê cười như vậy, nó đã sớm lao vào đánh nhau rồi, nhưng hôm nay Lý Đại Trụ và Bàn Nha quá đáng như vậy mà nó vẫn nhịn được, còn cười vô tư như không có chuyện gì xảy ra.
"Thì đã sao? Ta chỉ nói sự thật thôi, có nói sai điều gì đâu? Bây giờ chẳng phải nó đã sống lại rồi sao? Con Thanh Lan nhà ta thì bị nó cào thành thương tích không khỏi được." Bàn Nha trừng mắt nhìn Sở Minh Nguyệt.
Lúc trước con bé này đã làm bị thương Lý Thanh Lan, tuy vết thương bây giờ đã lành, nhưng trên mặt vẫn còn một vết sẹo nhỏ, nhìn kỹ vẫn thấy. Lúc trước vì tưởng Sở Minh Nguyệt đã chết, nên họ mới không làm ầm ĩ. Bây giờ nàng vẫn còn sống sờ sờ ra đấy, mà vết sẹo trên mặt nữ tử nhà bà ta lại không thể khỏi được. Nghĩ đến chuyện này, làm sao bà ta không hận Sở Minh Nguyệt chứ? Vì vậy mới dốc hết lời mỉa mai châm chọc một đứa trẻ như nàng.
Sở Chí Cao cũng khó lòng so đo với một nữ nhân như bà ta.
Cãi nhau vài câu, ông ấy liền xách thùng trên tay chuẩn bị về nhà.
"Tam thúc nhà họ Sở, nhất định là các ngươi chẳng câu được con nào, sợ người ta nhìn thấy chê cười, nên mới phải đậy nắp thùng lại cho kín đáo chứ gì?" Một người dân khác tên Tam Hỷ thấy Sở Chí Cao chuẩn bị rời đi, lại ác ý hỏi ông ấy một câu.
"Hừ, tam thúc, hãy mở một thùng cho họ xem hôm nay chúng ta có câu được cá hay không." Sở Minh Nguyệt nghĩ đến hậu quả của việc làm này, nhưng sớm muộn gì dân làng cũng sẽ biết. Vậy thà nàng chủ động trưng ra, cho họ biết chuyện này, tránh chuyện về sau ngày nào cũng bị họ tới làm phiền.
"Được." Sở Chí Cao thấy thái độ nói chuyện cũng như việc làm của Sở Minh Nguyệt đã hoàn toàn khác trước, trong lòng cũng có phần bội phục nàng. Hơn nữa, suy nghĩ trong lòng ông ấy cũng giống như Sở Minh Nguyệt, thà cứ công khai cho xong chuyện, nên chẳng chút chần chừ đã đặt chiếc thùng mình đang xách xuống, mở nắp ra.
Hai thùng cá béo ngậy đầy ắp này là thật sao?
Sở Chí Cao để họ xem xong liền xách thùng lên, không chịu nán lại thêm, dẫn mọi người nhanh chóng đi về nhà, mặc cho sự kinh ngạc và tiếng thở dốc của đám đông.
Một lúc lâu sau, đến khi bóng dáng họ đã khuất dần, trong đám đông mới vọng lên một giọng nói: "Họ đã làm thế nào? Thực sự bắt được nhiều cá to như vậy sao? Vừa rồi có phải ta bị hoa mắt không?"
Mấy người hỏi han nhau, cuối cùng nhất trí cho rằng họ không nhìn nhầm, nhà họ Sở quả thực đã bắt được bốn thùng đầy cá béo.
"Sao lại thế được? Bao nhiêu năm nay chúng ta còn chưa từng bắt được con cá nào, sao họ có thể bắt được?"
"Đúng vậy, sông Thanh Long này vốn do làng chúng ta cùng sở hữu, sao có thể để nhà họ độc chiếm con sông đó, bắt nhiều cá như vậy?"
Mọi người bắt đầu xì xào bàn tán.
"Đi, đến nhà trưởng thôn, bảo ông ấy ra mặt đòi lại công bằng cho chúng ta." Cuối cùng, một người nghĩ ra một cách, sau đó giậm chân dẫn dân làng đến nhà trưởng thôn.
Sở Minh Nguyệt và tam thúc trở về đầy ắp thu hoạch.
Tam thúc Sở Chí Cao mỗi tay xách một thùng gỗ, không hề thấy nặng nhọc, bước đi hùng hổ, như thể có sức mạnh vô tận vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

