Cố Vân Đông nhìn đến một lượng bạc trong tay Kha biểu cô, kinh ngạc ngẩng đầu.
Kha biểu cô có chút mất tự nhiên nói: “Ta cũng không phải ăn không trả tiền, một lượng bạc này coi như là tiền cơm. Dù sao ngươi cũng nấu cơm cho nhiều người, vậy thì thuận tiện làm luôn phần của ta, đỡ phải phiền toái. Một lượng bạc là đủ rồi đi?”
“Đủ, đủ rồi.”
“Hôm nào mua đồ ăn thì ngươi đi cùng ta, ta biết đồ nhà ai bán rẻ lại còn tươi.”
Cố Vân Đông đem bạc thu vào, lập tức gật đầu: “Không thành vấn đề.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


