Cố Vân Đông theo phương hướng ngón tay nhìn lại, liền nhìn thấy mấy người có chút quen mắt.
Cẩn thận nghĩ nghĩ, liền từ trong ký ức nảy ra thân phận của mấy người này - một nhà của tiểu cô.
Cố lão đầu có bốn nhi tử hai nhi nữ, trong đó cha nàng Cố Đại Giang cùng cô cả là cùng mẹ sinh ra, còn nhị thúc tam thúc tứ thúc cùng với tiểu cô là do kế nãi nãi Triệu thị sinh ra.
Cô cả Cố gả ở thôn cách vách, chạy nạn ở phía trước, Cố Đại Giang đi tìm bọn họ, để một nhà bọn họ cùng nhau đi. Chỉ là cô cả Cố không bỏ mặc được đại nữ nhi đã xuất giá, tính toán cũng đại nữ nhi và con rể ở bên nhau.
Cố tiểu cô được gả tới trấn trên, điều kiện nhà chồng không tồi, ở trấn trên có cái cửa hàng nhỏ duy trì sinh kế, trong nhà có chiếc xe lừa. Có điều kiện như vậy, nàng tự nhiên càng không muốn cùng nhà mẹ đẻ này đi cùng chút nào. Vạn nhất trên đường muốn dùng đến xe lừa của bọn họ thì làm sao bây giờ? Nếu muốn mượn dùng lương thực của bọn họ thì làm sao bây giờ? Như vậy không phải là nàng thiệt sao?
Còn Cố tứ thúc, năm nay mới mười tám tuổi, còn chưa có thành hôn. Hơn nữa thời điểm hắn sinh ra bởi vì cái đầu quá lớn, hơn nữa Triệu thị tuổi đã cao thiếu chút nữa khó sinh, lại nói phía trước có hai nhi tử, bởi vậy cũng không được Triệu thị yêu thích.
Ngược lại là cha Cố cùng cô cả Cố vẫn luôn chiếu cố hắn, bởi vậy nên Cố tứ thúc có quan hệ cùng cha Cố bọn họ tốt hơn so với những chi khác.
Khi cha Cố mất tích trên đường chạy nạn, Cố tứ thúc liền gánh vác trách nhiệm chiếu cố các nàng. Cũng bởi vậy, Triệu thị càng lúc càng nhìn hắn không vừa mắt.
Vì sợ hắn ngăn cản, mấy người Triệu thị còn cố ý sai sử hắn đi chỗ khác, mới nhân cơ hội đem một nhà các nàng đuổi đi.
Cho nên lúc trước ở đây chỉ có nhà của nhị thúc tam thúc, cũng không biết sau khi Cố tứ thúc trở về, sẽ có phản ứng như thế nào.
Bất quá Cố Vân Đông cũng không nghĩ quá nhiều, nàng còn muốn chiếu cố Dương thị cùng đệ đệ muội muội, không có nhiều tinh lực để quản các chuyện khác.
Chỉ là không nghĩ tới các nàng ở cửa thành đụng đến Cố tiểu cô, mà cả nhà Cố gia lại không gặp được.
Cố tiểu cô khuê danh Cố Thu Nguyệt, đại khái làm cảm nhận được tầm mắt quá mức mãnh liệt, lúc xoay đầu lại thì thấy được các nàng. Chỉ liếc mắt một cái, nàng liền nhíu mày.
Ngay sau đó tròng mắt xoay chuyển, nhìn về phía chung quanh các nàng, có lẽ là không thấy được mấy người Cố lão đầu, nàng lại thực mau xoay người đi, làm bộ dường như không quen biết các nàng.
Cố Vân Đông cười nhạt một tiếng, nàng cũng không muốn cùng với nàng tương nhận.
Vẫn là ngẫm lại làm như thế nào để vào thành đi.
Nhưng mà, nàng thì muốn thế, đối phương lại không muốn như ý nguyện của nàng.
Nàng đã sớm mong muốn có được một cái nha hoàn theo sau mình. Trên đường cũng có gặp người bán nhi tử bán nữ nhi, nói thì dễ nghe, cái gì mà muốn đánh muốn mắng gì cũng được, chỉ cần cho chén nước uống là được.
Chỉ là cha mẹ nàng nói hiện tại mua không có lời, trên đường còn phải phụ trách ăn uống, chờ tới lúc vào thành rồi liền cho nàng mua.
Nhưng hiện tại không phải lập tức sẽ được vào thành sao? Giờ còn có sẵn thế này.
Cố Vân Đông nhìn nàng biểu tình đắc ý dào dạt, yên lặng đem chủy thủ từ trong tay áo lấy ra…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)