Cái miệng nhỏ nhắn lanh lợi, thân thể mềm mại yếu ớt kia, lúc tức giận thì khiến anh nghẹn họng suýt bốc khói đầu, lúc buồn bã lại khiến tim anh như bị khoét đi một mảng.
Tạ Bành Việt tuy đang nói chuyện với Tạ Cao Phong, nhưng sự chú ý vẫn luôn đặt trên người Lật Sam.
Anh biết sự lúng túng bất an của cô.
“Mọi người ngồi đây làm gì thế, cơm canh sắp nguội hết rồi, mau vào ăn cơm thôi.” Sự xuất hiện của Trần Vân Vân, ở một góc độ nào đó, đã giải cứu Lật Sam.
Chỉ thấy Trần Vân Vân tỏ vẻ lấy lòng đi đến bên cạnh Tạ Cao Phong, vươn tay khoác lấy cánh tay người đàn ông: “Không phải anh cứ kêu đói sao? Em đã hầm canh sườn gà ác cả buổi sáng đấy.”
“Thế à? Vậy phải nếm thử cho kỹ mới được.”
Trần Vân Vân thích hầm canh, điều này bắt nguồn từ thói quen ăn uống ở quê nhà. Ở miền Nam khí hậu nóng ẩm, các loại canh tẩm bổ có thể kiêm luôn chức năng dưỡng sinh điều lý cơ thể.
Điều thú vị là Lật Sam từ nhỏ đã không thích uống canh, nhưng Tạ Bành Việt lại rất thích uống canh do Trần Vân Vân hầm.
Bốn người ngồi quanh một chiếc bàn tròn dùng bữa, Trần Vân Vân ngồi sát cạnh Tạ Cao Phong, vừa múc canh cho ông, vừa đưa khăn cho ông.
Lật Sam nhìn dáng vẻ ân cần này của mẹ thì cảm thấy rất mỉa mai. Cô giống như một khối mâu thuẫn, thanh cao đến mức ngứa mắt những hành động nịnh nọt của người khác, nhưng lại đang hưởng thụ thành quả do người khác mang lại.
Thế là cô lẳng lặng cúi đầu ăn cơm, cố gắng coi mình như một người vô hình.
Có lẽ là do mới ngủ dậy, Lật Sam không có chút thèm ăn nào. Cô ngồi bên bàn ăn mà cảm giác một giây dài như cả năm, miễn cưỡng uống được vài ngụm canh, gần như là chia một ngụm canh thành mười ngụm nhỏ, nhấm nháp từng chút một.
Nhìn lại Tạ Bành Việt, anh ăn uống chẳng ra thể thống gì, vừa dựng điện thoại lên xem, vừa húp canh.
Cô tức tối, giẫm lên chân anh. Anh nghiêng đầu, nhìn cô cười đầy ẩn ý.
Trần Vân Vân thấy dáng vẻ không màng ăn uống của Tạ Bành Việt, bèn dè dặt hỏi: "Bành Việt, không hợp khẩu vị sao con?"
"Dì à, không cần lo cho con đâu, con húp chút canh là được rồi."
Tạ Cao Phong nhắc nhở Tạ Bành Việt mấy lần, thấy anh không thèm đếm xỉa thì hơi nổi giận: "Không ăn thì cút khỏi bàn."
Tạ Bành Việt vẫn giữ vẻ cà lơ phất phơ: "Bố à, con có lòng tốt ngồi ăn cùng bố đấy nhé."
"Cần con ngồi cùng chắc?" Tạ Cao Phong hừ một tiếng: "Thằng ranh con nhà con đừng chọc tức bố là tốt rồi."
"Được rồi, thế con đi đây, bố cứ từ từ mà ăn."
Tạ Bành Việt gần như chẳng động đũa, đứng dậy rời khỏi bàn ăn. Bầu không khí trong phòng ăn vì sự rời đi của anh mà trở nên lạnh đi.
Lật Sam đã sớm không ngồi yên được nữa, hận không thể lập tức buông đũa bỏ đi ngay.
Giây tiếp theo, điện thoại Lật Sam đặt trên bàn hiển thị một tin nhắn.
Là Tạ Bành Việt nhắn: [Cầu xin anh đi, anh sẽ đưa em rời khỏi đó.]
Lật Sam liếc nhìn tin nhắn, thầm nghĩ thôi bỏ đi.
Cô bấm bụng tiếp tục miễn cưỡng ăn thêm vài miếng, nhưng quả thực nuốt không trôi.
Lúc này, Tạ Bành Việt đột nhiên quay lại, đứng ở cửa phòng ăn gọi với vào Lật Sam: "Em gái, qua đây giúp anh trai một việc nào."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



