Triệu Phong cứ chạy xe rề rề theo sát, cất giọng thở dài:
"Trước đây tôi nhớ mình đã nói sẽ không bám riết lấy cậu nữa, nhưng hôm qua gặp lại ở đám cưới, tôi mới nhận ra mình thực sự không buông bỏ nổi. Hứa Kiều à, cậu nói rõ cho tôi nghe xem, rốt cuộc cậu ghét tôi ở điểm nào, tôi sửa hết có được không?"
Hứa Kiều trầm mặt đáp:
"Cứ nhìn thấy cậu là tâm trạng tôi lại tụt dốc. Nếu từ nay về sau cậu đừng vác mặt đến nữa, có khi tôi còn đồng ý kết bạn với cậu trên diễn đàn."
Triệu Phong: "Tôi biết, tôi cũng đã thử rồi đấy thôi. Cậu xem, suốt hai năm qua tôi đâu có đến tìm cậu, nhưng làm vậy khó chịu lắm, tôi không kiên trì nổi."
Hứa Kiều: "Nếu chú Lục còn sống, có phải cậu vẫn tiếp tục kiên trì được không?"
Triệu Phong nhìn cô cười:
Hứa Kiều không nói thêm lời nào, bởi cô biết có nói gì với cái loại người này cũng vô ích.
Triệu Phong đưa tới một bông sen bằng băng:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


