Khoảng tám giờ rưỡi, nhóm bốn người Hứa Kiều tiến vào trong núi. Vừa đi vừa săn giết, nhoáng cái đã đến giữa trưa. Thành quả thu được khá khả quan với mười sáu viên tinh hạch cấp C, chỉ còn thiếu bốn viên nữa là hoàn thành chỉ tiêu nhiệm vụ.
Tần Trì và Mạnh Ly đóng vai trò chủ công, Tôn Phụ Sơn vừa bảo vệ Hứa Kiều vừa tung dị năng hệ Thổ để yểm trợ hai người kia.
Tuy chỉ mới thành lập nhưng sau một thời gian ngắn mài giũa, tốc độ và hiệu suất phối hợp của nhóm lại cao đến kinh ngạc, tuyệt nhiên chẳng hề kém cạnh những đội lính đánh thuê lão làng đã sát cánh bên nhau hàng chục năm.
"Nghỉ ngơi, mười... mười lăm phút nhé?"
Phi thuyền sẽ cất cánh khởi hành về căn cứ đúng bốn giờ chiều. Trừ đi một tiếng rưỡi dành cho việc quay lại bãi đáp, cả đội chỉ còn đúng hai tiếng rưỡi để gom đủ số lượng tinh hạch còn thiếu.
Chẳng ai dám chắc buổi chiều có gặp may mắn như buổi sáng nữa hay không, vậy nên việc canh chỉnh thời gian nghỉ ngơi là vô cùng cần thiết.
Tất cả các thành viên đều đồng tình.
Bốn người tìm một bóng cây râm mát để nghỉ ngơi. Ở những khu vực nguy hiểm thế này, tỷ lệ thực vật bị biến dị tuy cao, nhưng cũng không phải mọi cái cây ngọn cỏ đều hóa thành dị thực.
Tôn Phụ Sơn vắt chéo chân ngồi bệt xuống đất. Cậu chàng vừa định lôi mấy hộp cơm nóng hổi được cất kỹ trong không gian tinh hạch ra mời đồng đội thì chợt khựng lại. Ngay trước mắt cậu, Mạnh Ly và Hứa Kiều, mỗi người lôi ra một tuýp dung dịch dinh dưỡng hạng trung.
Một người thì ngửa cổ tu ực một hơi cạn sạch đầy sảng khoái; người kia thì nho nhã hơn đôi chút nhưng cũng nhấp ba hớp là cạn. Ngay sau đó, cả hai thoăn thoắt đội lại chiếc mũ bảo hiểm vừa tháo ra ban nãy. Tác phong cực kỳ cẩn trọng, không chê vào đâu được.
Tôn Phụ Sơn: "..."
Cậu đưa mắt nhìn sang Tần Trì.
Vốn dĩ Tần Trì cũng muốn thưởng thức mấy phần cơm hộp mĩ vị do chính tay mình vào bếp chuẩn bị. Nhưng ngặt nỗi, hai cô gái đôi mươi kia lại hành xử quá đỗi gọn gàng dứt khoát, chưa đầy một phút đã giải quyết xong bữa trưa.
Nếu anh còn bày vẽ ăn cơm hộp, rủi hương thơm của thức ăn thu hút bọn dị thú đến đây thì chẳng phải lại rước thêm phiền phức cho đồng đội hay sao?
Dòng suy nghĩ thoáng lướt qua bốn hộp cơm đang nằm im lìm trong không gian, Tần Trì đành miễn cưỡng lôi ra một tuýp dung dịch dinh dưỡng hạng cao cấp.
Không phải anh muốn tỏ ra phô trương, mà là loại dung dịch hạng trung thực sự không đủ sức bù đắp lượng dinh dưỡng hao hụt của anh, và trong không gian của anh cũng chẳng tích trữ loại dung dịch đó.
Thấy vậy, Tôn Phụ Sơn cũng đành ngậm ngùi từ bỏ ý định ăn cơm hộp.
Mạnh Ly nhắm mắt dưỡng thần. Hứa Kiều để ý thấy hai vị đồng đội lắm tiền dường như không mấy mặn mà với việc vặn nắp tuýp dinh dưỡng, chợt nhận ra vấn đề, cô bật cười:
"Hai người mang theo cơm hộp đúng không? Nếu sợ mùi thức ăn bay xa, thì cứ ra ngoài xe mà dùng."
Tôn Phụ Sơn đỏ mặt xua tay: "Không, không sao đâu."
Tần Trì: "Tôi có chuẩn bị bốn phần, hay trưa nay mọi người cứ uống tạm dung dịch dinh dưỡng, để phần cơm hộp lại cho bữa tối nhé?"
Hứa Kiều: "Duyệt luôn. Cày cuốc mệt nhọc cả ngày trời, tối về tôi cũng chẳng buồn nhóm lửa nấu nướng nữa đâu."
Đợi họ uống xong tuýp dinh dưỡng, Hứa Kiều mới lên tiếng hỏi:
"Mọi người tiêu hao thế nào rồi?"
Dung dịch dinh dưỡng chỉ giúp khôi phục thể lực, còn lượng dị năng và tinh thần lực đã hao hụt thì không thể nào nạp lại trạng thái sung mãn trong một sớm một chiều được.
Mạnh Ly: "Nếu đánh một chọi một, tôi còn cân thêm được năm con dị thú cấp C nữa, nhiều hơn thì e là hơi quá sức."
Quá sức, cũng đồng nghĩa với nguy cơ dính chấn thương.
Cô thuộc hàng cao thủ trong đám cấp C, song tu cả hệ Độc lẫn hệ Hỏa. Tần Trì thì tự giới thiệu mình là song hệ Phong và Không gian cấp C. Dù chỉ có hệ Phong là dùng để tham chiến, nhưng bề dày kinh nghiệm của anh lại ăn đứt Mạnh Ly. Anh nhẩm tính:
"Tôi chắc cũng tầm năm con."
Tôn Phụ Sơn: "Đủ... đủ rồi!"
Cậu không hao tổn quá nhiều sức lực. Dị năng hệ Thổ tuy thiên về phòng ngự, nhưng lực sát thương cũng chẳng phải dạng vừa.
Chứng kiến sức mạnh đáng nể của những người đồng đội, Hứa Kiều thoáng hoài niệm về khoảng thời gian cùng chú Lục đi làm nhiệm vụ.
Lúc ấy, cô cũng chẳng có mấy cơ hội để trổ tài trị liệu của mình. Tất nhiên, chú Lục không hề coi cô là kẻ thừa thãi ăn bám, mà luôn nhân cơ hội truyền đạt mọi kinh nghiệm xương máu, dốc lòng rèn giũa kỹ năng sinh tồn cho cô khi phải bươn chải ngoài căn cứ.
Nhưng dẫu sao, Hứa Kiều thà cống hiến ít ỏi còn hơn là phải chứng kiến đồng đội mình thân tàn ma dại.
Ở Tân kỷ nguyên, mạng sống bao giờ cũng phải đặt lên hàng đầu. Cùng lắm lỡ một ngày nào đó đồng đội đâm ra chán ghét cô, thì họ cứ việc vứt cô lại mà tự đi làm nhiệm vụ.
Thời gian nghỉ ngơi kết thúc, cả nhóm bốn người lại lên đường. Vì mục tiêu chỉ còn đúng bốn con mồi, họ không dấn sâu thêm vào rừng núi nữa mà quyết định rẽ sang ngã khác để vòng ra ngoài.
Cuối tháng Ba, ánh nắng chói chang lúc xế chiều gay gắt đến chói mắt. Khu rừng không một gợn gió lặng ngắt như tờ, tĩnh mịch đến mức tiếng chim hót, ếch kêu cũng bặt tăm.
Mạnh Ly đang đi phía trước chợt khựng lại. Ánh mắt cô sắc lẹm đảo quanh những lùm cỏ dại cao ngang đầu gối mọc lởm chởm hai bên lối đi, trầm giọng cảnh báo:
"Có thứ gì đó."
Tôn Phụ Sơn lập tức xoay người che chắn cho Hứa Kiều ở phía sau, ánh mắt ghim chặt vào bụi cỏ phía đối diện:
"Bên này... cũng có."
Tần Trì bình tĩnh kết luận: "Tổng cộng chín con, chúng ta bị bao vây rồi."
Trái tim Hứa Kiều như nhảy thót lên tận cổ họng. Chín con, số lượng này đã có thể coi là một bầy thú cỡ nhỏ rồi. Nhỡ đâu toàn bộ đều là cấp C thì...
Đáp lại suy nghĩ của cô là một tiếng rít ngắn ngủi, the thé như phát hiệu lệnh. Gần như cùng lúc, chín cái đầu thú hình tam giác bẹt đồng loạt thò ra từ những lùm cỏ xung quanh. Cơ thể chúng được bao bọc bởi lớp vảy màu nâu vàng bóng loáng, ánh lên thứ ánh sáng sắc lạnh của kim loại.
Những đường sọc dọc màu nâu đỏ vắt ngang hai bên cổ kéo dài tít tắp đến tận đuôi. Kích thước cơ thể khổng lồ to bằng thùng nước, dài cỡ chừng hai mét.
Mạnh Ly lạnh lùng nhận định: "Kỳ đà Thạch Long (thằn lằn rồng đá), nhìn kích cỡ này, toàn bộ đều là cấp C."
Tôn Phụ Sơn sởn gai ốc: "Nhiều... nhiều quá!"
Hứa Kiều phân tích:
"Mỗi lứa kỳ đà Thạch Long đẻ tối đa được mười sáu trứng. Bình thường chúng là loài sống đơn độc, hôm nay thế mà lại đi săn theo bầy, có khả năng con mẹ đang nấp ở đâu đó chỉ huy bọn chúng."
Bất luận là mưa quả cầu lửa của Mạnh Ly hay hàng loạt mũi gai đất được Tôn Phụ Sơn phóng lên từ lòng đất đều không trúng đích. Chỉ có vòng vây cuồng phong bão cát do Tần Trì dựng lên là tạm thời ngăn được bước tiến của chúng.
Thế nhưng, vòng vây gió cát của Tần Trì chống đỡ được bao lâu vẫn còn là một ẩn số. Với tốc độ xé gió và trọng lượng cơ thể khổng lồ của bầy kỳ đà Thạch Long, một khi nhận ra vòng vây này chẳng gây ra sát thương vật lý đáng kể nào, chúng sẽ lập tức lấy đà lao tới, lợi dụng quán tính khủng khiếp để húc tung vòng vây xông vào.
Mạnh Ly nhanh chóng đưa ra chiến thuật: "Mỗi người ba con!"
Dứt lời, cô lập tức tung ra một con rắn lửa cuộn trào sức nóng, lùa ba con kỳ đà Thạch Long vào một góc. Con rắn lửa phình to, uốn lượn nối liền đầu đuôi, nhốt chặt những con thú đang rụt rè sợ hãi ngọn lửa vào bên trong vòng vây. Bọn chúng đành phải co cụm lại, xoay lưng vào nhau trong tư thế phòng thủ.
Mạnh Ly tiếp tục điều khiển ngọn lửa. Con bọ cạp lửa khổng lồ - tinh thần thể của cô - mạnh mẽ vọt vào giữa vòng lửa, một mình đọ sức với ba con thú.
Tôn Phụ Sơn cũng học theo. Mặt đất dưới chân cậu bỗng chốc rung chuyển ầm ầm như một con địa long đang cựa mình, gom gọn ba con kỳ đà Thạch Long về một chỗ rồi dựng đứng bốn bức tường đất cao ngất ngưởng.
Đám kỳ đà định nương theo tường đất phi thân ra ngoài, nào ngờ một mảng "trần nhà" dày đặc những mũi gai nhọn hoắt đột ngột giáng xuống, đóng sập lại, biến không gian đó thành một nhà giam kiên cố không kẽ hở.
Ba con còn lại dĩ nhiên bị Tần Trì vây hãm trong vòng xoáy cuồng phong bão cát. Sau khi khóa chặt mục tiêu, những lưỡi dao gió vô hình bắt đầu điên cuồng cắn xé cơ thể chúng.
Đáng tiếc, lớp vảy kim loại của lũ kỳ đà quá đỗi cứng cáp, cộng thêm sự tinh ranh biết bảo vệ vùng bụng yếu hiểm, khiến Tần Trì cũng rơi vào tình cảnh giống hệt Tôn Phụ Sơn - vì không thể xuyên phá lớp giáp phòng ngự nên chỉ đành trói chân chúng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)



Bị trùng 2 lần chương 25 rồi shop ơi