Tần Trì dường như không nhìn thấy con cự long hung tợn có đủ sức khiến một người trưởng thành phải khóc thét này, anh vẫn điềm nhiên đánh răng.
Con cự long phả ra một hơi lửa nóng hầm hập vào tấm gương trước mặt:
[Ngươi bắt ta chui rúc vào cái nhà vệ sinh này để hóng gió đấy hả?]
Tần Trì ngậm bọt kem đánh răng, đáp lại bằng giọng ậm ừ không rõ chữ:
"Là do ngươi tự ý chui ra mà chưa được sự cho phép của ta."
Thực ra khi nãy anh vẫn còn đang ngủ, tinh thần thể bất ngờ xông ra khỏi não bộ khiến anh chợt bừng tỉnh. Liền sau đó, anh nhìn thấy con rồng lửa đang cuộn mình rình rập dưới bệ cửa sổ lấp sau tấm rèm, cái đầu rồng đang lấp ló ngoi lên từng chút một.
Đôi đồng tử màu vàng to bằng quả vải co rút lại thành một đường thẳng đứng, hệt như một con dị thú khát máu đang ẩn mình trong bóng tối, rắp tâm rình rập con mồi bên ngoài, chỉ đợi nhìn rõ là sẽ tung đòn chí mạng.
Đây là do Tần Trì đã quá quen thuộc với tinh thần thể của mình, đổi lại là người khác, hành động bấy giờ của con rồng lửa đảm bảo còn rùng rợn, đáng sợ hơn cả những thước phim kinh dị về dị thú máu me nhất.
Con cự long uốn lượn thân hình quanh người Tần Trì, ngọn lửa lại cuộn lên biến ảo thành một dòng chữ mới:
[Tinh thần thể của cô ta là hoa sen, ta còn chưa được thấy đóa sen thật bao giờ.]
Đừng nói là hoa, nhà họ Tần đến cọng cỏ xanh cũng chẳng mọc nổi lấy một cọng. Tại khu quân sự nơi Tần Trì đồn trú bao năm qua lại càng không có sự hiện diện của bất kỳ loại hoa cỏ nào.
Tần Trì: "Có những người xem tinh thần thể là bí mật riêng tư, không tùy tiện để lộ ra bên ngoài. Ngươi có thể tò mò, nhưng việc chủ động yêu cầu hoặc ép buộc người khác giải phóng tinh thần thể là một hành vi vô cùng bất lịch sự."
Cự long: [Ta chỉ định hỏi xem hoa sen có mùi thơm bằng thược dược không, thế thì có gì mà hạ lưu vô sỉ?]
Ánh mắt Tần Trì chợt lạnh đi:
"Ta có thể bao dung cho bản tính hiếu sát của ngươi, nhưng nếu ngươi dám nảy sinh bất cứ ý đồ dung tục, hèn hạ nào, ta thà tự phế bỏ tinh hạch của mình còn hơn."
Sự khác biệt duy nhất giữa dị năng giả và người bình thường, chính là viên tinh hạch nằm trong não bộ.
Một khi tinh hạch bị phế bỏ, dị năng giả sẽ mất đi cả tinh thần thể lẫn sức mạnh dị năng, hoàn toàn trở thành người bình thường.
Cự long: [Hỏi thăm mùi hoa tí thôi mà, sao lại thành hạ lưu rồi?]
Tần Trì: "Cho ngươi thêm một phút nữa, giờ đi hóng gió hôm nay đến đây là kết thúc."
Cự long tức điên, vùng vằng định dùng thân hình khổng lồ của mình để tàn phá nội thất trong phòng vệ sinh.
Tần Trì: "Phá hỏng một món, cấm túc một tuần."
Cự long: "..."
Nó muốn ra chiến trường, muốn lao vào bầy dị thú mà chém giết, cắn xé điên cuồng cơ!
.
Lục Dương phải đi học tự lập buổi sáng nên rời nhà sớm nhất. Mãi đến bảy giờ rưỡi Hứa Kiều mới chuẩn bị lên đường. Ngay lúc vừa mở cửa phòng, cô đã đụng ngay phải Tần Trì bước ra từ căn 102.
Hứa Kiều không giấu nổi ánh mắt ngạc nhiên hướng về phía người hàng xóm.
Hôm nay anh mặc một bộ vest đen, phối cùng áo sơ mi trắng và chiếc cà vạt màu xanh lam thẫm, trông vô cùng trang trọng và lịch lãm.
Hứa Kiều cố lục lại ký ức trong ba năm học ở trường quân đội, dường như chưa từng thấy vị giáo viên nào ăn mặc chỉn chu đến mức này.
"Chào buổi sáng." Tần Trì vừa khóa xong cửa nhà, quay lại mỉm cười chào cô.
Hứa Kiều: "Chào buổi sáng. Giờ anh mới xuất phát thì có bị muộn không?"
Trường Quân đội số Hai nằm tít ngoài vành đai bốn, lái xe đến đó nhanh nhất cũng phải mất bốn mươi lăm phút.
Tần Trì giải thích:
"Hôm nay tôi có tiết dạy vào tiết ba, tiết bốn, giờ đi là vừa đẹp."
Hứa Kiều hiểu ra, mỉm cười nói lời tạm biệt anh.
Nhìn theo chiếc xe đen quen thuộc rẽ khỏi ngã tư, Hứa Kiều nghĩ về bộ vest là phẳng phiu của người hàng xóm, thầm đoán hẳn là anh dạy các môn khoa văn lý thuyết rồi.
.
Tại Trường Quân đội số Hai.
Giáo viên phụ trách giảng dạy môn "Hình thái và Đặc trưng của Sinh vật biến dị" cho tân sinh viên năm nhất vừa xin nghỉ phép dài hạn. Tần Trì đến căn cứ Đông Nam dưỡng bệnh lại vừa vặn lấp vào chỗ trống này.
Hiệu trưởng Trường số Hai là Ngụy Kiên hiện không có mặt ở căn cứ. Tần Trì làm quen sơ qua với vài đồng nghiệp trong văn phòng, vừa đến giờ, anh liền mang theo giáo án đi đến phòng học.
Môn "Hình thái và Đặc trưng của Sinh vật biến dị" là môn học bắt buộc ở tất cả các trường quân đội. Yêu cầu là sinh viên phải học xong toàn bộ chương trình trong năm thứ nhất.
Sang năm hai, năm ba dù không còn được giảng dạy trên lớp, nhưng học kỳ nào sinh viên cũng phải vượt qua bài kiểm tra của bộ môn này.
Hiện tại đã là học kỳ hai của năm nhất, chỉ còn ba tháng nữa là bước vào kỳ thi cuối kỳ, tiến độ chương trình học cũng đã giảng tới phần sinh vật biến dị cấp A.
Với một môn học hoàn toàn dựa vào việc học thuộc lòng khô khan như vậy, một số sinh viên có thái độ học tập hời hợt, vừa vào lớp đã gục mặt xuống bàn ngủ bù, dự định đợi đến sát ngày thi mới thức đêm thức hôm nhồi nhét.
Khi Tần Trì bước vào phòng học đứng trên bục giảng, những sinh viên còn đang thức - bất kể nam nữ - đều ngẩn người kinh ngạc. Những sinh viên còn đang thiu thiu ngủ phát hiện ra bầu không khí khác lạ cũng vội vàng dụi mắt ngẩng đầu lên.
Tần Trì mỉm cười tự giới thiệu bản thân.
Một nam sinh ngồi ở dãy bàn cuối hùa theo trêu đùa:
"Thầy ơi, thầy đi dạy thôi mà, có cần mặc đẹp trai lồng lộn thế không ạ?"
Tần Trì rõ ràng là một vị giáo viên có tính tình rất hiền hòa, anh không hề tỏ ra ngượng ngùng hay tức giận, chỉ điềm đạm giải thích:
"Nói thật với các em, ở nhà thầy cũng thích mặc đồ thế này."
Chuông báo vào học vẫn chưa reo, đám sinh viên liền hào hứng bắt chuyện với vị giáo viên mới.
"Thầy Tần, thầy bao nhiêu tuổi rồi ạ, trông thầy chẳng giống giáo viên trường quân đội chút nào."
"Thầy hai mươi chín tuổi, chuyên ngành Nghiên cứu Sinh học biến dị. Không dám so sánh với các chuyên gia đầu ngành, nhưng để giảng dạy cho các em thì cũng tạm đủ dùng."
Sau khi trả lời thêm hai câu hỏi nữa, chuông báo vào lớp vang lên. Tần Trì ra hiệu cho sinh viên im lặng. Anh ngồi xuống ghế, kết nối máy tính bảng với màn hình hiển thị trên bục giảng, mở slide bài giảng rồi nhìn xuống lớp, cất giọng:
"Hôm nay chúng ta sẽ tìm hiểu về Dị trùng cấp A: Bọ ngựa Huyết."
Anh lướt ngón tay, trang slide thứ hai hiện ra một bức ảnh chụp sắc nét của Bọ ngựa Huyết. Nhưng dù có sắc nét đến đâu thì giới hạn của một bức ảnh cũng làm giảm đi đáng kể mức độ nguy hiểm và đáng sợ của nó.
Những sinh viên chăm chỉ thì ngồi ngay ngắn chép bài, còn đám lười biếng thì đã chuẩn bị gục mặt xuống bàn ngủ tiếp.
Tần Trì khẽ cười:
"Thầy nghĩ, việc tận mắt chứng kiến thực thể của một sinh vật biến dị sẽ giúp các em khắc sâu trí nhớ hơn. Vậy nên thầy đã chuẩn bị sẵn một con. Bây giờ thầy cho các em năm giây để chuẩn bị tâm lý. Sau năm giây, thầy sẽ thả nó ra. Đương nhiên, đây là một con Bọ ngựa Huyết đã chết rồi, các em không cần phải sợ."
Cả phòng học lập tức bùng nổ những lời bàn tán xôn xao. Kẻ phấn khích tò mò, người thì căng thẳng, sợ hãi.
Bất chợt, một luồng gió nhẹ phớt qua mặt đám sinh viên. Ngay giây tiếp theo, một con Bọ ngựa Huyết khổng lồ, to đến mức chiếm gần hết nửa không gian phía trên trần phòng học, đột ngột hiện ra giữa hư không. Nó được một luồng gió vô hình nâng đỡ, lơ lửng ngay cách đỉnh đầu đám sinh viên chỉ vỏn vẹn một thước.
Đúng như tên gọi của nó, Bọ ngựa Huyết mang một màu đỏ rực như máu. Sáu cặp chân của nó mọc đầy những chiếc gai ngắn sắc lẹm, đôi chân trước lực lưỡng nối liền với cặp "lưỡi hái" khổng lồ, sắc bén và cứng cáp đến mức tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo như được rèn bằng kim loại.
Cái đầu của con bọ ngựa đã bị ai đó chém lìa khỏi cổ, đổ gục trên lớp màng gió với đôi mắt phức lồi to đỏ ngầu đang trừng trừng, chết không nhắm mắt, chĩa thẳng vào một bàn học nơi mấy sinh viên vừa mới "tỉnh ngủ".
Bị ánh mắt chết chóc ấy chằm chằm nhìn vào, mấy cậu sinh viên sợ hãi hét lên không thành tiếng, loạng choạng ngã lăn ra sàn.
Khi sự chấn động và sợ hãi tột độ do Bọ ngựa Huyết mang lại cuối cùng cũng lắng xuống, toàn bộ sinh viên đồng loạt hướng ánh nhìn về phía thầy Tần trên bục giảng.
Tần Trì vẫn giữ nụ cười ôn hòa. Anh điều khiển luồng gió từ từ dựng đứng ba phần thân thể của Bọ ngựa Huyết đặt sang một bên bục giảng, điềm đạm cất lời:
"Tiếp theo đây, chúng ta sẽ bắt đầu tìm hiểu từ hình thái cơ thể của Bọ ngựa Huyết..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
