10:45 sáng, bốn người bước ra khỏi đại sảnh của Hiệp hội Lính đánh thuê.
Tôn Phụ Sơn tự lái xe đến, sau khi bị Mạnh Ly từ chối lời đề nghị đưa cô về nhà, cậu bèn ngượng ngùng đánh xe đi trước.
Mạnh Ly chuẩn bị đi ra trạm tàu điện ngầm.
Hứa Kiều biết buổi trưa Tần Trì có hẹn, nên bảo anh cứ đi lo việc của mình, cô định đi cùng Mạnh Ly ra ga tàu.
Tần Trì nhìn đồng hồ trên vòng tay viễn thông, cất lời:
"Bữa tiệc lúc mười hai giờ mới bắt đầu, tôi còn phải về nhà thay đồ nữa, hay là cùng về luôn đi."
"Ba người chúng tôi điểm cống hiến lẹt đẹt mãi mới được ba điểm, anh thật sự không thấy lấn cấn chút nào sao?"
Tần Trì cười đáp:
"Tôi còn đang lo các cô cậu chê tôi lớn tuổi quá, không cùng chung tiếng nói đấy chứ."
Trừ anh ra, Hứa Kiều và hai người kia đều mới chỉ mười chín, đôi mươi.
Hứa Kiều cũng hùa theo trêu đùa:
"Làm gì có chuyện đó, lại nói, có anh đứng ra chống lưng cho đội, mấy đội khác nhìn vào mới không dám coi thường bọn tôi chứ."
Tần Trì: "Ừm, coi như tôi đang dẫn sinh viên đi thực tập vậy."
.
Mười một giờ năm mươi lăm phút trưa, Tần Trì đỗ xe trước một căn biệt thự nằm e ấp giữa sườn núi thanh tịnh, tĩnh mịch ở khu trung tâm.
Đổng Minh Lương - Hiệu trưởng Trường Quân đội số Ba - đã đích thân đứng trước cổng lớn đợi sẵn từ vài phút trước. Trông thấy Tần Trì bước ra từ chiếc sedan màu đen trong bộ âu phục phẳng phiu, Đổng Minh Lương kinh ngạc há hốc mồm.
Phải đến tận khi Tần Trì đứng ngay trước mặt mình, ông vẫn chưa thoát khỏi biểu cảm chết trân ấy. Nếu phải mô tả thì, chẳng khác nào nhìn thấy ai đó mặc một bộ lễ phục đuôi tôm lồng lộn cho một quả tên lửa đạn đạo vậy!
"Lâu rồi không gặp."
"Ông... ông sao lại thành ra bộ dạng này rồi?"
Bắt gặp nụ cười ấm áp, ôn hòa của Tần Trì, Đổng Minh Lương vuốt vuốt cánh tay nổi đầy da gà, lùi liền ba bước.
Ông vẫn quen thuộc với một Tần Thượng tướng mặc quân phục uy nghiêm, sát khí lạnh lẽo, nét mặt lạnh lùng chẳng bao giờ biết nói đùa hơn.
Tần Trì thu lại bàn tay đang đưa ra định bắt, cười nói:
"Khác lắm sao? Thực ra tôi vẫn luôn khao khát có được một cuộc sống như hiện tại, chỉ là trước đây chưa có cơ hội mà thôi."
Ánh mắt Đổng Minh Lương dời xuống, lướt qua chiếc áo sơ mi trắng được cởi hờ một chiếc cúc rồi dừng lại ở chiếc áo khoác vest màu be nhã nhặn khoác ngoài.
Ông vẫn cảm thấy có chút gượng gạo khó tả, nhưng lại không thể không thừa nhận, khí chất mà Tần Trì đang tỏa ra lúc này quả thực vô cùng ăn khớp với trang phục trên người cậu ta.
"Vào trong trước đã, cho tôi vài phút để làm quen. À mà, ông xách theo cái gì đấy?"
Tần Trì: "Nhớ ông thích uống rượu, nên tôi cố ý đi mua hai chai. Lần đầu đến chơi nhà, làm sao đi tay không được."
Đổng Minh Lương: "..."
Tần Trì vừa đi vừa thưởng lãm cảnh sắc xung quanh biệt thự, thoạt nhìn quả thực có chút lạc quẻ với một con người như Đổng Minh Lương:
"Đây là nhà ông, hay là...?"
Đổng Minh Lương thở dài:
"Đừng nhắc nữa, đây là biệt thự do Trường Quân đội số Ba cấp cho các đời hiệu trưởng. Chú Lý thấy chú La đùn đẩy cái ghế Hiệu trưởng Trường số Hai cho lão Ngụy, thế là cũng bắt chước nhét luôn Trường số Ba cho tôi, nhét luôn cả căn biệt thự này nữa. Vắng vẻ lạnh lẽo chết đi được, bình thường tôi có thèm ở đây đâu. Biết ông không muốn gây sự chú ý nên tôi mới phải chạy sang đây tiếp khách đấy chứ."
Ông mới ba mươi tám tuổi, quân vụ bận rộn sấp mặt, đến thời gian dành cho vợ con còn phải ráng mà vắt ra, lấy đâu sức lực rảnh rỗi mà đi quản lý trường quân đội?
Ngặt nỗi mấy lão già cứ khăng khăng cho rằng hiệu trưởng trẻ tuổi sẽ dễ dàng hòa nhập với sinh viên hơn, càng thu hút nhân tài gia nhập quân đội, nên cứ nhất quyết ép bọn ông phải ngồi vào cái ghế này.
Đột nhiên, hai mắt Đổng Minh Lương sáng rực, quay sang hỏi Tần Trì:
"Ông đã về đây dưỡng bệnh, lại còn định kiếm việc ở trường quân đội để giết thời gian, vậy sao không sang Trường số Ba thay tôi làm hiệu trưởng vài năm đi? Làm giáo viên phải ngày ngày chấm bài, chịu đựng đám học sinh chọc tức, đâu có nhàn nhã bằng làm hiệu trưởng."
Tần Trì: "Hiệu trưởng gánh trên vai danh dự của cả một ngôi trường, áp lực quá lớn, không thích hợp cho việc tịnh dưỡng."
Đổng Minh Lương: "..."
Hai người tiến vào phòng ăn, dì giúp việc bày biện xong vài món lên bàn rồi nhanh chóng lui ra.
Chuyện chức vụ, công tác ban nãy cũng chỉ là dăm câu nói đùa, Đổng Minh Lương thực sự quan tâm đến tình trạng sức khỏe của Tần Trì hơn:
"Đang yên đang lành, sao đột nhiên lại phải lui về nghỉ dưỡng?"
Kể từ khi căn cứ được thành lập, mối đe dọa từ dị thú - đặc biệt là dị thú biển sâu - chưa bao giờ ngừng nghỉ lấy một ngày. Bất luận là các vị Nguyên soái, Tướng lĩnh cấp S hay binh lính cấp dưới đều phải kiên thủ vững vàng nơi tiền tuyến.
Ngoại trừ những kỳ nghỉ phép ngắn ngủi đếm trên đầu ngón tay, quân nhân chỉ có thể vắng mặt dài hạn trên chiến trường khi bị thương cụt tay gãy chân, hay thậm chí là tử vong. Những vết thương ngoài da khác ư, đừng lo, đã có trị liệu sư lo liệu!
Chính vì thế, việc căn cứ Đông Bắc bất ngờ phê duyệt kỳ nghỉ phép kéo dài ba năm cho Tần Trì chắc chắn ẩn chứa nội tình bên trong.
Tần Trì khẽ cười, hỏi ngược lại:
"Ngoài ông và lão Ngụy ra, ở đây còn ai biết tôi về không?"
Đổng Minh Lương đáp với vẻ mặt nghiêm túc:
"Ông yên tâm, chỉ có hai chúng ta biết thôi. Nếu kẻ khác biết thì cũng là lấy tin từ nguồn khác."
Tần Trì gật đầu, nâng ly rượu lên, ra hiệu kính rượu Đổng Minh Lương.
Đổng Minh Lương vừa định càm ràm thói khách sáo kiểu cách của người đồng đội cũ, thì con ngươi bỗng co rút mạnh.
Bàn tay đang cầm ly rượu của Tần Trì vốn dĩ thon dài trắng trẻo. Thế nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt Đổng Minh Lương vừa chạm tới, những chiếc vảy màu vàng đỏ chợt mọc tua tủa với tốc độ kinh hồn, lan tràn khắp mu bàn tay rồi luồn lách chui tọt vào bên trong ống tay áo sơ mi.
Đổng Minh Lương hoảng hốt đứng phắt dậy: "Sao lại thành ra thế này?"
Chưa dứt lời, lớp vảy vàng đỏ trên tay Tần Trì đã biến mất không để lại một dấu vết, nhanh đến mức tưởng như ảo giác vừa lướt qua mắt vậy.
Đợi Đổng Minh Lương ngoan ngoãn ngồi lại chỗ cũ, Tần Trì đăm đăm nhìn thứ chất lỏng sóng sánh trong ly, cất giọng đều đều:
"Giáo sư Ngô nói, mười mấy năm nay tôi đã chém giết quá nhiều. Tôi càng giữ được sự tĩnh táo, lý trí, thì tinh thần thể lại càng bạo ngược, khát máu. Một khi dục vọng của tinh thần thể lấn át được lý trí của tôi, nó sẽ cố gắng chiếm đoạt quyền kiểm soát thân xác này. Giáo sư Ngô gọi hiện tượng này là 'Thú hóa'."
Đổng Minh Lương nhíu chặt mày: "Có... có chữa khỏi được không?"
Tần Trì: "Số ca bệnh thực tế quá hiếm hoi, Giáo sư Ngô cũng không chắc chắn, đành để tôi thử nghiệm trước xem sao."
Đổng Minh Lương: "Số ca bệnh thực tế quá hiếm hoi? Ý ông là... ông không phải trường hợp duy nhất có triệu chứng cơ thể thú hóa?"
Tần Trì: "Ừm. Tuy nhiên, những trường hợp khác đều được phát hiện ở thời kỳ đầu của Tân kỷ nguyên. Lúc bấy giờ, binh lính ngoài tiền tuyến luôn phải chịu đựng áp lực khủng khiếp trong một thời gian dài, một bộ phận nhỏ các chiến binh mang tinh thần thể động vật đã xuất hiện hiện tượng thú hóa. Nhưng phần lớn họ đều đã hy sinh trên chiến trường, số ít còn lại vì sợ hãi hoặc vì lý do cá nhân mà chọn cách giấu nhẹm đi, nên gần như không có một ca lâm sàng nào để nghiên cứu."
Đổng Minh Lương lập tức phóng tinh thần thể Gấu Nâu của mình ra.
Con gấu khổng lồ cao chừng hai mét vừa hiện nguyên hình đã chộp ngay lấy đĩa thịt kho tàu trên bàn, rồi lạch bạch chạy ra một góc khác xì xụp ăn ngấu nghiến.
Tinh thần thể phóng ra bên ngoài không thể thực sự tiêu hóa thức ăn, nhưng chúng có thể hấp thụ năng lượng chứa trong thức ăn đó.
Tâm trạng Đổng Minh Lương lúc này rối bời khó tả:
"Tôi chinh chiến trên sa trường lâu hơn ông rất nhiều năm, chém giết cũng nhiều hơn ông, liệu có một ngày nào đó tôi cũng sẽ bị thú hóa không?"
Tần Trì hạ mắt:
"Chưa chắc đâu. Ngoài yếu tố chém giết, việc dị năng giả có bị thú hóa hay không còn phụ thuộc vào tính cách và những trải nghiệm cá nhân của họ."
"Ông đừng quá lo lắng. Cho dù xuất hiện triệu chứng này, chỉ cần dị năng giả kịp thời giữ được bình tĩnh là có thể giành lại quyền kiểm soát cơ thể. Dù sao đi nữa, tinh thần thể cũng là một phần của chúng ta, chứ không phải kẻ thù."
Thú hóa cũng có nhiều mức độ khác nhau. Lần tịnh dưỡng này của Tần Trì chính là để ngăn chặn phạm vi thú hóa tiếp tục lan rộng.
Đổng Minh Lương: "Ông đã ở giai đoạn nào rồi?"
Tần Trì khẽ mỉm cười: "Giai đoạn vẫn hoàn toàn có thể kiểm soát được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
