Khương Bội Dao thầm nghĩ, thời đại này mà nuôi được cô con gái trắng trẻo thế này, chứng tỏ gia đình cưng chiều lắm, chứ bây giờ nhiều nhà còn không có cơm ăn, đói vàng cả mắt.
Cô gái đối diện thấy cô ngẩng đầu lên thì ngượng ngùng cúi gằm mặt xuống.
Má ơi, từ lúc cô bắt đầu ăn cơm đã có một ánh mắt cứ dán vào người, nóng rực lên được, sao cô ngẩng đầu lên thì đối phương lại cúi đầu, làm cái trò gì vậy.
Một loạt hành động này làm Khương Bội Dao ngớ người.
Thấy cô ta cứ cúi đầu, Khương Bội Dao mới tiếp tục ăn, vừa ăn một miếng, ánh mắt kia lại xuất hiện. Khương Bội Dao thầm oán thán, rốt cuộc có cho người ta ăn cơm không đây, a a a a.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
