Trên đường về gặp những căn nhà hoang, Khương Bội Dao đều ghé vào xem, thu hoạch cũng không ít.
Điều khiến Khương Bội Dao ngạc nhiên hơn là, tinh thần lực càng dùng nhiều càng mạnh, tầm nhìn càng xa. Trước đây có thể nhìn được khoảng mười lăm mét, bây giờ có thể nhìn xa hơn hai mươi mét. Cơn đau vừa rồi cũng coi như là một lần đột phá, thật là một niềm vui bất ngờ.
Về đến nhà, Khương Bội Dao nóng lòng vào không gian, nhìn chiến lợi phẩm tối nay, cô kích động đến mức nói năng lộn xộn.
Không tính hơn sáu trăm cái hòm thu được từ dưới lòng đất, chỉ riêng số thu được từ ba nhà kia đã gần ba nghìn cái hòm, trong đó hơn một nghìn cái hòm là chuẩn bị vận chuyển ra nước ngoài, bây giờ lại hời cho cô, cũng coi như là gián tiếp bảo vệ cổ vật.
Nhiều hòm như vậy mở ra cũng mệt, nên cô dùng tinh thần lực để xem. Tiền Đại Đoàn Kết có 50 hòm, Đại Hắc Thập* 50 hòm, còn có cả Đại Hắc Thập nữa nha, đây là thứ tốt, sau này rất có giá trị, vì sau năm 65 Đại Hắc Thập đã bị tiêu hủy hết, không còn lưu thông nữa, không ngờ ở đây lại có nhiều như vậy.
*Đại Hắc Thập: tờ 10 đồng to, tờ tiền cũ.
Phát tài rồi! Phát tài rồi!
Khương Bội Dao xem tiếp, vàng thỏi 400 hòm, thỏi vàng lớn 300 hòm, thỏi vàng nhỏ 300 hòm, vàng vụn hình hạt dưa 50 hòm, bạc vụn hình hạt dưa 50 hòm, các loại kim cương mỗi loại 50 hòm.
Trời ơi! Có người phụ nữ nào mà không thích kim cương, mình một lúc sở hữu nhiều như vậy, sao có thể không vui chứ? Rơi vào ổ kim cương rồi.
Số vàng bạc châu báu còn lại có 400 hòm, sách cổ bản duy nhất có 200 hòm, 500 hòm còn lại đều là cổ vật hạng nặng, trước đây chỉ có thể thấy trong viện bảo tàng, bây giờ đều là của cô. Khương Bội Dao sướng đến cười toe toét, người tí hon trong lòng cũng kích động gào thét inh ỏi.
Xem xong tất cả mọi thứ, Khương Bội Dao chuyển hết các hòm vào kho, phân loại và cất riêng, không để lẫn với đồ của nhà mình.
Cô lại lấy ra cuốn sổ đăng ký chuyên dụng của mình, ghi chép lại những thứ này, sau này cần dùng chỉ cần lật sổ xem khu vực, dùng tinh thần lực lấy ra. Bất cứ lúc nào cũng có thể lấy ra ngắm nghía, hi hi.
Bên cạnh còn có sáu trăm tám mươi cái hòm thu được từ dưới lòng đất, xem qua một lượt, có 100 hòm nén vàng, 100 hòm nén bạc, 200 hòm vàng bạc châu báu, 50 hòm bạc nén, 50 hòm vàng nén, 80 hòm sách cổ thư họa, 50 hòm hồng ngọc, lam ngọc, đá huyết gà, phỉ thúy, bạch ngọc, ngọc Hòa Điền cực phẩm, năm mươi hòm còn lại là đồ sứ gồm bát, chén, cốc, ấm, bình.
Cuối cùng cũng xem xong, Khương Bội Dao cảm thấy đầu óc toàn là vàng bạc châu báu. Những thứ thu được trên đường về ngày mai xem sau, một ngày chạy đôn chạy đáo cộng với việc xem nhiều hòm như vậy, cũng có chút không chịu nổi.
Sau khi đăng ký vào sổ sách, Khương Bội Dao cất 680 cái hòm đã xem vào kho, số còn lại để cạnh đống chưa sắp xếp xong, đợi có thời gian sẽ sắp xếp sau.
Cô lại nhìn đống hòm lớn thu được từ hầm trong nhà mình, rồi thở dài một tiếng, đôi khi quá giàu có cũng là một gánh nặng.
Nghĩ đến lá thư trong hầm nhỏ kia vẫn chưa xem, cô liền tìm ra, mở thư ra xem, vẫn là do ông nội để lại. Ông đã lo xa, sợ những thứ trong nhà không giữ được, đây là đường lui đã chuẩn bị sẵn, lại nhấn mạnh đừng đối đầu trực diện, hãy lui về đất tổ chờ thời cơ.
Đọc xong thư, trong lòng cô có chút buồn bã. Ông nội đã nghĩ đến mọi thứ, sắp xếp mọi việc chu toàn. Có phải chỉ duy nhất không ngờ đến việc con trai và con dâu gặp tai nạn đột ngột, còn mình cũng bị sốc mà không qua khỏi.
Nếu cô đến sớm hơn một chút, có lẽ cô gái nhỏ và ông nội sẽ không phải chết. Khương Bội Dao tự hỏi mình hết lần này đến lần khác ở trong lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
