Khương Bội Dao đột ngột lên tiếng khiến người đàn ông phía trước giật nảy mình. Anh ta quay đầu lại, Khương Bội Dao cầm lấy chiếc xẻng sắt đập mạnh vào đầu anh ta, anh ta lập tức ngất đi.
Khương Bội Dao lấy dây thừng từ không gian ra, trói con khỉ này thật chặt. Gọi anh ta là khỉ cũng có phần oan cho khỉ, người đàn ông này trông thật chướng mắt.
Trói xong, cô lại đấm đá một trận cho đã ghiền, rồi vung tay thu anh ta vào không gian, tối nay sẽ thẩm vấn rồi xử lý anh ta.
Nghĩ đến việc lát nữa phải đến xưởng sắt thép để dò la tin tức, Khương Bội Dao lại quay trở lại cửa hàng bách hóa, mua một bộ mỹ phẩm trang điểm đơn giản.
Cô tìm một con hẻm nhỏ, quay người vào không gian, tự trang điểm cho mình thành một người phụ nữ trung niên.
Bác gái hất hàm về phía đám đông.
“Ối chà, chị gái, vậy hôm nay tôi đúng là gặp may rồi. Tôi đến đây cũng là để thử vận may tìm công việc cho con gái nhà tôi, không ngờ lại gặp đúng lúc.”
Khương Bội Dao cố ý nói một cách khoa trương.
Cô nhìn đám đông, tự lẩm bẩm: “Đông người thế này, không biết Yến Nhi nhà chúng ta có thi đỗ không nữa? Không được, không được, phải đi tìm anh họ nói một tiếng để dành cho Yến Nhi một suất mới được.”
Rồi cô lại giả vờ khổ não lẩm bẩm: “Ôi, cái trí nhớ của mình, mình với anh họ đã không liên lạc một hai năm rồi, chỉ biết anh ấy làm ở xưởng sắt thép chứ không biết ở đâu.”
Khương Bội Dao giả vờ sốt ruột đi đi lại lại.
“Này em gái, anh họ của em tên gì, nói thử xem tôi có biết không. Ở cái xưởng sắt thép này không có ai là tôi không quen đâu.” Bác gái nhiệt tình nói, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ hóng chuyện.
“Chị gái, không giấu gì chị, anh họ tôi tên là Lưu Đức Trụ. Từ khi anh họ tôi đến xưởng sắt thép này làm việc thì cả nhà đã chuyển đến đây, không còn liên lạc với chúng tôi nữa. Con gái nhà tôi không có việc làm, không có việc làm thì phải xuống nông thôn, lần này tôi mặt dày đến đây hỏi thăm, muốn nối lại tình cảm.” Khương Bội Dao vội vàng tiếp lời.
“Ồ, phó xưởng trưởng Lưu à!” Bác gái bĩu môi.
“Nhà ông ta ấy à, căn nhà lầu ba tầng phía sau khu nhà tập thể chính là nhà ông ta. Em gái cũng đừng trách tôi nhiều lời, đến đó cẩn thận coi chừng ăn quả đắng đấy.” Nói xong, bác gái không thèm để ý đến Khương Bội Dao nữa, quay sang nói chuyện với người bên cạnh.
Khương Bội Dao cúi đầu, khóe môi cong lên. Tiếng tăm của Lưu Đức Trụ này tệ thật đấy, ngay cả bác gái đây cũng ghét cay ghét đắng, xem ra ông ta đã làm không ít chuyện xấu.
Biết được địa chỉ, Khương Bội Dao không ở lại nữa, từ từ lách ra khỏi đám đông, đi vào một con hẻm nhỏ vào không gian tẩy trang, rồi đi về phía tiệm cơm quốc doanh.
Đúng giờ cơm nên người khá đông. Cô ngước mắt nhìn quanh, quần áo của mọi người lúc này đều là đen, trắng, xám, đâu đâu cũng một màu xám xịt, nhưng tinh thần thì rất tốt, ai nấy đều tràn đầy sức sống và năng lượng.
Khương Bội Dao gọi một phần thịt kho tàu, một phần mì thịt heo xào, tổng cộng hết 1 đồng 2 hào, ăn no căng bụng.
Món thịt kho tàu này quả thật rất ngon, tan ngay trong miệng, béo mà không ngấy. Chỉ tiếc là không mang theo hộp cơm nên không thể gói về được.
Lần sau đến cô phải lấy hộp cơm ra trước, như vậy có thể ăn thêm một phần, nghĩ thôi đã thấy sướng rồi.
Khương Bội Dao lại qua Cung Tiêu Xã bên cạnh dạo một vòng, cũng không có gì cần mua, chỉ mua một mớ rau xanh. Giờ này chắc chắn không còn thịt, nên cô mua hai khúc sườn về hầm canh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)