Ông ngoại dừng lại một chút, ký ức như vượt qua cả giáp kỷ, rồi chậm rãi kể tiếp: "Khi đó Trương Gia Thôn có hơn 2 nghìn người, hầu hết là thanh niên trai tráng và trẻ em, bởi vì rất nhiều người già trong năm đói kém đều tự treo cổ tự tử để nhường khẩu phần ăn cho con cháu. Ông nội ta không chịu nổi cảnh tượng đó nữa, không thể để chuyện như vậy tiếp tục xảy ra, việc di cư là bắt buộc phải làm, nhưng đường phía trước mờ mịt, chỉ hy vọng tìm được một con đường sống.
Nghe nói 2, 3 năm đầu mới tới đây, hầu như mọi người đều sống bằng nghề săn bắn, sau đó mỗi năm khai khẩn thêm một ít đất đai, trải qua hơn 60 năm mới có được những mảnh ruộng như bây giờ.
Hồi họ mới tới đây không ở nhà như thế này đâu, mà ở nhà bán âm (địa dầm), tức là cả ngôi nhà được đào sâu xuống đất hơn 1 mét, bên trong cũng làm bếp lò, xoong nồi, xây giường sưởi lớn, vừa nhanh vừa tiện lợi, dân làng cứ thế mà an cư lạc nghiệp. Ta cũng được sinh ra trong căn nhà bán âm đó đấy.
Dân làng họ Trương chúng ta ở nơi này sinh cơ lập nghiệp, nơi này quả thực là tốt quá mà! Thú rừng trên núi nhiều vô kể, lợn rừng, hoẵng, gà rừng, thỏ năm nào cũng săn được rất nhiều. Trên núi còn có lượng lớn sản vật rừng, mùa xuân chủ yếu có rau dớn, rau Quảng Đông, mùa thu chủ yếu có nấm hạt dẻ, nấm hương rừng, quả thông, hạt dẻ, đồ trên núi nhiều vô kể. Còn có cả nhân sâm, linh chi quý giá nữa. Tam ngoại gia (ông ba) của cháu chính là tay tìm sâm cự phách, ông ấy tìm nhân sâm là số một, lão già đó biết xem thế núi, chúng ta hồi trước đều đi theo ông ấy kiếm nhân sâm, trên bậu cửa sổ nhà ông ấy mấy cái chậu sứt sẹo đều có cây sâm con đấy.
Chủ yếu là dựa vào những sản vật rừng và thú săn này để đổi lấy một số nhu yếu phẩm hàng ngày với người bên ngoài, lên thị trấn cũng đổi được chút tiền. Sau đó mới từ từ xây dựng nên nhiều ngôi nhà gạch ngói, chúng ta mới dọn vào nhà ở, bây giờ không còn ai ở nhà bán âm nữa rồi. Căn nhà lớn chỗ đại đội bộ kia, từ hồi ta còn nhỏ đã được xây xong rồi, bên trong xây một vòng giường sưởi lớn, còn có mấy bức tường sưởi, mùa đông đốt lửa lên ấm áp lắm.
Mùa đông ở nơi này thực sự quá dài, cho nên ông nội ta và các bô lão trong thôn quyết định tìm việc cho lũ trẻ làm, việc học chữ nghĩa lễ nghĩa là quan trọng nhất, lớp xóa mù chữ thế là được thành lập. Tất cả trẻ em trong thôn từ 6 tuổi trở lên bất kể nam nữ đều bắt buộc phải đến đó học chữ, không đến thì không được chia thịt săn, phụ nữ trong nhà có thể đi hoặc không đi, còn đàn ông trong thôn cả mùa đông đều đi săn bắn.
Người trong thôn chúng ta hầu như ai cũng biết chữ, đều có thể tự đọc báo, đây cũng là việc tốt ông nội ta làm cho dân làng.
Thôn chúng ta trước khi bọn quỷ phát xít đến đã có hơn 1 vạn người rồi, nhưng mùa thu năm 38 sau khi thu hoạch xong, có hơn 100 tên quỷ phát xít vào thôn cướp lương thực, đốt giết cướp bóc, dân làng liền vùng lên kháng cự. Cụ ngoại cháu khi đó cầm đại đao chém chết năm tên quỷ phát xít, cụ cũng bị chúng sát hại, cuối cùng dân làng vẫn tiêu diệt sạch sẽ 124 tên quỷ phát xít, nhưng dân làng mình cũng chết mất hơn 400 người! Chủ yếu là do chúng ta không chuẩn bị trước, chúng vừa vào là nổ súng giết người ngay, nếu không thì không đến mức thảm khốc như vậy.
Sau trận chiến, dân làng vội vàng dọn dẹp chiến trường, vội vã chôn cất những người dân tử nạn trên gò đất vàng phía sau, rồi lập tức thiêu hủy xác của bọn quỷ phát xít, thu dọn được hơn một trăm khẩu súng và rất nhiều đạn dược, mang theo những gia sản có thể mang đi được, cả thôn hơn 1 vạn người cùng nhau rút lên Tứ Đạo Lĩnh.
Con đường lên đó vô cùng dốc và nguy hiểm, thanh niên trai tráng đi cũng mất 2 ngày, chưa nói đến đám người già yếu phụ nữ trẻ em đông đúc này, đi mất mấy ngày mới tới được Tứ Đạo Lĩnh.
Dân binh từ thôn lên Tứ Đạo Lĩnh lập tổng cộng mười tám trạm gác, hơn 200 người luân phiên tuần tra. Những thanh niên trên trạm gác đều biết giả tiếng các loại chim, các tiếng chim khác nhau biểu thị những ý nghĩa khác nhau, ví dụ như quỷ phát xít tới, khoảng mấy chục tên hay mấy trăm tên, đều được truyền tin rõ ràng rành mạch.
Trong núi lại bố trí đủ loại cơ quan bẫy rập, cũng tiêu diệt được không ít tên quỷ phát xít, thu được nhiều súng đạn. Cũng may khi đó là mùa thu, lương thực không bị bọn quỷ phát xít cướp đi một hạt nào, số lương thực đó dân làng ăn được hơn 1 năm. Ở rìa Tứ Đạo Lĩnh bây giờ vẫn còn rất nhiều ruộng đất được khai khẩn từ hồi đó, ở đó còn có một cái hang động cực kỳ lớn, có mấy lối ra liền, đều là do đào bới trong những năm đó mà có. Dân binh thôn mình bây giờ vẫn còn người canh gác ở Tứ Đạo Lĩnh đấy!
Sau khi an cư lạc nghiệp, thanh niên đều muốn xuống núi đánh giặc, sau đó quyết định thanh niên trai tráng một nửa ở lại bảo vệ quê hương, một nửa đi tòng quân vệ quốc.
Người đi tòng quân ước chừng gần 1 nghìn người, nhưng không mấy ai trở về, những người hiện còn ở trong quân đội, cộng thêm những người chuyển ngành về công xã và thành phố của chúng ta, tổng cộng chắc chỉ khoảng 100 người thôi. Có mấy người tiền đồ rộng mở, giờ đã làm thủ trưởng lớn, làm rường cột nước nhà rồi.
Cũng may nhà bác cả cháu có hai người cậu đi tòng quân đều không sao, ở trong quân đội cũng có chỗ đứng rồi, bây giờ đều làm sư trưởng cả rồi.
Hồi đó vốn dĩ dự định nhà bác cả để cậu Thanh đi, nhà mình để bác cả cháu đi, kết quả là cậu Hải tự mình chạy đi mất, cho nên mới giữ bác cả cháu lại nhà. Ta nghĩ đi nghĩ lại, bác cả cháu không đi cũng tốt, bác cả cháu những năm đó ngày nào cũng lo lắng đến mất ngủ.
Kể với cháu những chuyện này là để cháu biết dân thôn mình đều là người thân cùng chung hoạn nạn, đến mùa đông đội săn bắn mang về bao nhiêu con mồi đều chia đều cho mọi người, nhà đông người thì chia nhiều hơn. Ruộng đất cũng vậy, chia theo công điểm xong, thôn mình vẫn giữ lại một phần lương thực dự trữ, dùng để cứu tế cho những gia đình đông con thiếu ăn, dân thôn sống với nhau rất hòa thuận, lên núi đào hố trồng chút bí ngô chẳng là cái đinh gì cả, thôn mình không có mấy chuyện ruồi bu gió thổi đâu. Thôi, hôm nay kể đến đây thôi! Đến giờ đi ngủ rồi."
Trần Hy nhanh nhẹn tụt xuống đất: "Con muốn ngủ một mình một phòng!" Cô vội vàng chạy về phòng nhỏ đóng cửa lại.
Buổi tối cô còn phải vào không gian làm việc nữa, bởi vì số rau dại lén thu vào không gian ban ngày vẫn chưa được trồng xuống đất, trồng xong xuôi thì sau này hái rau dại cũng tiện, tha hồ tự do ăn rau dại!
Sau khi vào không gian, Trần Hy nhanh tay lẹ mắt đem số rau dại đó trồng xuống đất, lại dùng ý niệm đào một cái ao lớn ở nơi cách xa khu trồng trọt một chút, vì cô muốn dẫn nước vào để nuôi cá, thực hiện tự do ăn cá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


